Tiểu Lục tổng từ khi sinh ra đã chưa từng sợ gì, huống chi là một chú nai nhỏ đáng yêu như vậy.
Hôm nay chỉ là vì phối hợp với cậu nhóc lần đầu tiên biểu diễn này. Chỉ là không có kinh nghiệm, hắn không biết diễn sợ hãi, từng chữ từng câu đều đều đều, rất cứng nhắc.
Một người dám nói, một người dám tin, Dụ Thư nghe được câu trả lời mình muốn nghe, nháy mắt cảm thấy mình rất oai phong, ở trong lòng Lục Hành Châu lắc lư.
Chơi đùa đủ rồi ngẩng đầu lên thì thấy mặt cậu bé đã nhem nhuốc. Màu nâu đỏ trên chóp mũi phai đi không ít, phần lớn bị quệt lên mặt, và cả lên quần áo của Lục Hành Châu.
Vừa biểu diễn xong, lại quấn lấy Lục Hành Châu dọa nạt một hồi lâu, Dụ Thư mệt đến thở hổn hển, nhưng đôi mắt lại sáng rực.
Lục Hành Châu liếc nhìn mặt cậu bé, dời mắt đi, hai giây sau lại nhìn lại.
Dụ Thư tò mò hỏi anh: “Anh trai... Anh đang nhìn gì vậy?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play