Dụ Thư là kiểu trẻ con đặc biệt được mọi người yêu thích. Lớn lên xinh xắn, tính cách lại ngoan ngoãn. Cho nên lúc ấy Lâm Duyệt vừa nhìn thấy đã không nỡ đưa cậu bé vào cô nhi viện, hiện tại đến nhà trẻ cũng vẫn như vậy.
Dụ Thư có duyên rất tốt, mọi người đều gọi cậu cùng chơi trò chơi.
Lục Hành Châu vẫn không hòa đồng với mọi người, cũng không muốn chơi những trò chơi nhàm chán ấu trĩ đó, chỉ là không ngồi một mình trong phòng học, ánh mắt vẫn luôn dõi theo Dụ Thư.
So với việc học, chơi trò chơi hiển nhiên được mọi người hoan nghênh hơn. Các bạn nhỏ ai nấy đều chơi rất vui vẻ, mặt mày đỏ bừng.
Trò chơi kết thúc, mọi người xếp hàng đi rửa tay. Tịch Nguyên Bạch vẫn luôn đứng cạnh Dụ Thư, muốn bắt chuyện với cậu bé: “Mình mang theo kẹo mút, cậu có muốn ăn không?”
Tay Dụ Thư dính không ít đất, bàn tay nhỏ nhắn bẩn thỉu, cậu lễ phép trả lời: “Cảm ơn cậu, mình không ăn.”
"Ôi chao." Tịch Nguyên Bạch cũng không nản lòng, vòng quanh Dụ Thư, chưa từ bỏ ý định nói: “Mình còn có bánh mì nhỏ nữa!”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT