Dưới ánh mắt quan tâm ấm áp của Cố Vô Kế, những bệnh nhân này càng cảm thấy áp lực hơn.
Chỉ trong chốc lát, mấy hồn ma bệnh nhân xung quanh đã quay người và nhanh chóng rời đi. Còn bệnh nhân bị cậu giữ vai, như thể gặp phải khắc tinh, đột nhiên vùng ra, vội vàng đuổi theo đồng bọn, sợ hãi như thể nếu ở lại sẽ gặp phải chuyện gì thê thảm.
Trong phòng bệnh, vài người biểu hiện khác nhau, trong lòng đều nghĩ rằng anh Tôn quả thật có bản lĩnh, con dao phay đó chắc chắn không phải là một đạo cụ bình thường, vì thế mới khiến mấy hồn ma kia hoảng sợ bỏ chạy.
Còn về câu thoại mà Cố Vô Kế vừa nói với mấy bệnh nhân đó, vì quá kỳ lạ nên họ đành cố tình phớt lờ, cảm thấy có lẽ đó là lời thoại bắt buộc gì đó khi sử dụng một đạo cụ.
Cố Vô Kế vẫn cầm con dao phay trong tay, ánh mắt tràn đầy hài lòng nhìn theo bóng lưng các bệnh nhân đang biến mất. Cậu cảm thấy những bệnh nhân này thật sự rất tích cực, thậm chí chẳng cần cậu giúp đỡ mà tự động quay về phòng bệnh. Chắc chắn nơi này trước đây từng là một bệnh viện tâm thần rất hòa hợp.
Nếu người khác biết được Cố Vô Kế đang nghĩ gì, có lẽ sẽ phì cười. Từ khi họ bước vào, tình hình trong bệnh viện tâm thần này hoàn toàn chẳng có chút gì gọi là bình thường.
Khi bóng dáng những bệnh nhân biến mất, vài tấm thẻ trên ngực rơi xuống đất. Đó chính là thẻ nhận diện vốn được đeo trên người các bệnh nhân, cho biết họ thuộc phòng bệnh nào.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT