Lúc 8 giờ sáng, Kỳ Diệu lại ngồi vào ghế phụ bên cạnh Đàm Cận Sở, xe lao đi trên con đường quen thuộc.
Chỉ có điều, khung cảnh đêm qua vẫn còn là ánh hoàng hôn mịt mù, trăng sao thưa thớt, nhưng giờ đây trời đã sáng trưng.
Nhìn Đàm Cận Sơ, người rõ ràng đã thức trắng cả đêm, Kỳ Diệu lên tiếng hỏi: "Cảnh sát Đàm... Anh không tính là lái xe khi mệt mỏi à?"
Đàm Cận Sở: "..."
Hóa ra, cả buổi cô chỉ nghĩ được một câu như vậy.
Anh thản nhiên nói: "Biết là tốt rồi, đừng nói chuyện với tôi nữa, ảnh hưởng tôi lái xe."
Nhưng không nói sao được? Kỳ Diệu còn cả đống câu hỏi muốn hỏi anh.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play