Anh lại chỉ về phía sau bếp: "Nhưng cô có thể tự mình đi hỏi bà chủ Vương."
Kỳ Diệu giật mình một chút, nhỏ giọng nói: "... Không thể, không thể vạch trần vết sẹo của người khác, bà ấy cũng rất đau khổ..."
"Được rồi được rồi, đừng khóc nhè nữa."
Anh đưa tay vỗ nhẹ lên đầu cô, dịu dàng nói: "Thật ra, tôi còn biết thêm một chút nữa, nhưng đều là những chuyện người ngoài kể lại, cô muốn nghe không?"
Cô gật đầu: "Muốn.”
"Sau đó lúc Mãng Nhị Gia ngồi trong phòng kia có một lần phạm tội rồi đưa đến Cục, đã kể cho mấy cảnh sát trẻ chúng tôi nghe một số chuyện."
"Ông ta nói sau khi ra tù, bà ấy đã từng đến nhà bà lão kia, nhưng trong thời gian hơn bốn năm đó mọi thứ đã thay đổi rất nhiều cảnh còn người mất, bà lão đã ra đi rồi, là một nhà giáo nhân dân đứng trên bục giảng nửa đời người, sống thanh bần tiết kiệm, sau khi con cái chia thừa kế, trong căn nhà cũ cũng chẳng còn lại bao nhiêu đồ.  Bà chủ Vương cũng từng đến mộ bà lão nhưng con gái của bà lão không cho phép bà chủ Vương đặt một bó hoa lên mộ. Cuối cùng bà chủ Vương tức giận,  chạy đến trước cửa căn nhà cũ, dập đầu mấy cái thật mạnh, rồi mang theo mấy thùng sách cũ không ai cần ở đống rác sau nhà mà tự mình khuân hết đi."
"Về sau, lý do bà ấy định cư ở thành phố A là do nghe nói, đây là nơi bà lão đã lớn lên, là quê hương thật sự của bà trước khi gả đến thành phố H giá lạnh."
Kỳ Diệu đã uống hơn nửa nồi canh sườn vào bụng  nhưng cô tính toán một chút, thời gian dường như không khớp, liền đặt bát xuống hỏi tiếp:

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play