Phốc ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha...

Cô cố nhịn cười vì sợ bị đám xã hội đen trong quán nghe thấy, nhưng trong lòng thì cười sảng khoái.

Thì ra Đại Mãng Xà bới móc không được, còn bị quạt thành côn trùng nhỏ!

Kể ra chuyện này, chắc người ta bàn tán cả đời mất.

Khoan đã.

Hình như cô đã quên mất chuyện gì đó.

Kỳ Diệu bưng bát, ngây ngốc hỏi: “Nếu đã giải quyết xong đám gây sự rồi, vậy bà chủ Vương còn... giết người làm gì?”

“Đương nhiên không phải sau khi đến đây bà ấy mới giết người.”

Đàm Cận Sở nhướng mày: “Nếu không, một cảnh sát nhân dân như tôi, có thể thản nhiên ngồi đây nhìn cô chậm rãi uống bát canh sườn này sao?”

Kỳ Diệu không dám nói gì, cúi đầu uống một ngụm lớn.

Mà người bên cạnh cũng nhẹ nhàng nói tiếp: "Nhà bà chủ Vương không ở đây mà ở thành phố H.”

“Bố của bà ấy từng là một nhân vật có tiếng nhưng không phải tầm cỡ gì lớn. Những năm 80, ông ta dính vào một vụ ẩu đả lớn và qua đời trong hoàn cảnh chưa được điều tra rõ ràng. Ngay sau đó mẹ bà ấy đã bỏ đi để lại bà ấy trở thành trẻ mồ côi.”

"Sau đó, bà ấy đã được chính phủ sắp xếp vào trại trẻ mồ côi ở địa phương, bởi vì do bố nên bà ấy còn bị giáo viên đối xử không công bằng, những đứa trẻ khác cũng tránh xa bà ấy."

"Đương nhiên." Đàm Cận Sở giải thích một câu: "Bọn nhỏ cũng không hiểu gì về xuất thân, bọn họ xa lánh bà ấy vì bà ấy đánh họ một trận rồi còn cướp cơm của bọn họ để ăn."

Kỳ Diệu hỏi: "Cho nên bà chủ Vương lớn lên trong viện phúc lợi?"

Anh lắc đầu: "Không phải, lúc bà chủ Vương 7 tuổi đã được một bà lão nhận nuôi.”

“Bà lão đó là một giáo viên ngữ văn về hưu, nổi tiếng khắp mọi nơi với tính cách hòa ái hiền lành. Khi đó đúng lúc Tây Du Ký đang hot, bà lão còn đổi tên cho bà chủ Vương, tên là Vương Hành Tây.”

“— Với ý nghĩa, đừng hỏi nơi xuất thân, chỉ cần tiến về phía trước.”

Kỳ Diệu nghe xong, ngẩng đầu nhìn thoáng qua bảng đèn treo trên cửa tiệm.

Tây Vương Mẫu.

Thảo nào…

Đàm Cận Sở cũng dựa vào ghế, ánh mắt anh ánh lên chút ánh bạc phản chiếu từ đèn LED trên tấm biển.

Giọng nói của anh vẫn nhẹ nhàng như suối trong, chảy róc rách.

"Mới đầu, các giáo viên trong viện phúc lợi cũng từng khuyên qua bà lão, không ngoài mấy lời về di truyền, thiên hướng bạo lực bẩm sinh… Nhưng bà lão vẫn kiên định với quan điểm của mình, cảm thấy cô bé bụ bẫm này sao mà đáng yêu đến thế nên đã đưa bà ấy về nhà, còn chuẩn bị hẳn một phòng sách riêng cho bà ấy."

"Bà chủ Vương cũng không phụ kỳ vọng của bà lão, sau khi về sống cùng bà, bà ấy bắt đầu chăm chỉ học hành và kỳ thi vào cấp 3 năm đó, bà ấy đậu vào trường trung học trọng điểm tốt nhất của huyện."

Kỳ Diệu cảm thấy xúc động, nhìn bát canh sườn thơm ngon trước mặt, lại quay sang phía bếp, nơi âm thanh chặt xương liên tục vang lên.

Đàm Cận Sở vẫn tiếp tục nói:

"Biến cố xảy ra vào năm bà chủ Vương học lớp 10, năm đó bà ấy vừa tròn 15 tuổi. Buổi tối sau khi làm xong bài tập ở nhà, bà ấy đi ra tiệm thuốc mua thuốc cao trị bệnh gút cho bà lão. Lúc trở về bà ấy đi đường tắt qua khu giải toả, sau đó nghe được tiếng thét chói tai của một cô gái ở ngõ nhỏ bên kia."

“Cạch—”

Cái muỗng trên tay Kỳ Diệu rơi vào bát, cô cảm thấy chuyện này không đơn giản.

Lúc này, giọng kể của Đàm Cận Sở trở nên lạnh lùng như dòng nước băng giá.

Anh nói: "Bà chủ Vương không nghĩ nhiều mà chạy tới, sau đó đã tận mắt thấy ba người đàn ông trưởng thành đang thay phiên nhau cưỡng gian một nữ sinh trung học.”

"Sau đó chúng tôi tra được trong hồ sơ, trong khẩu cung của bà chủ Vương, trước khi ra tay, bà ấy đã dùng lời nói để cảnh cáo, nhưng ba tên tội phạm không dừng hành vi phạm tội của mình lại. Lúc ấy trong tay bà chủ Vương không có điện thoại, cũng chẳng tìm thấy người nào khác trong khu giải toả cho nên chỉ có thể nhặt lên một viên gạch trên mặt đất..."

Kỳ Diệu đứng hình trong giây lát, run rẩy hỏi: “...Sau đó thì sao?”

Đàm Cận Sở nhíu mày: “Cô có chắc chắn muốn nghe tiếp không?”

Kỳ Diệu cắn môi, khẽ gật đầu.

Anh khẽ thở dài, đẩy hộp khăn giấy về phía cô gái với đôi mắt đã đỏ hoe.

"Trong hồ sơ viết, người báo cảnh sát vụ án này chính là Vương Hành Tây. Mà trong thời gian bà ấy chạy đến quầy báo gọi điện thoại tự thú, cô gái bị xâm hại đã chạy đi, sau khi cảnh sát đến hiện trường, chỉ nhìn thấy ba thi thể nam của trong hẻm, cùng với những dòng máu chảy đầy đất."

"Về phần Vương Hành Tây, sau khi bị cảnh sát còng tay, bà ấy chỉ bình tĩnh hỏi một câu."

Kỳ Diệu chậm rãi ngẩng đầu lên: "Câu hỏi gì vậy?"

“Bà ấy hỏi.” Đàm Cận Sở đáp:  “Liệu có thể để bà ấy mang thuốc về nhà trước được không. Vì bà ấy nói, chân bà của bà ấy rất đau.”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play