Đầu Nấm gật đầu. Dù có ngốc đến đâu thì cũng không ngốc đến mức đấy: “Tất nhiên là có rồi. Vừa mới bắt đầu, trong tủ chẳng có gì cả. Tôi biết rõ mình phải uống thuốc để giải quyết vấn đề.”
“Sau khi uống thuốc, chẳng lẽ cậu không thấy con thú bông có thay đổi gì sao?”
Nhắc đến đây, Đầu Nấm chỉ biết cười khổ: “Tôi để dành thuốc đến phút cuối mới uống. Lúc đó tôi đã về phòng rồi, ai mà còn chú ý gì đến con thú bông ở ngoài phòng khách chứ!”
Thật ra hôm đó Tô Dung lựa chọn ở lại phòng khách là bởi cô biết rằng sau khi uống thuốc, con thú bông sẽ có biến hóa. Nếu không biết điều đó thì việc quay về phòng cũng là một cái phản ứng bình thường thôi.
“Biểu hiện bây giờ của cậu khác hẳn lúc trước.” Tô Dung nói. Nếu ngay từ đầu Đầu Nấm đã như thế này, có lẽ cô sẽ không để ý đến sự bất thường của cậu ta.
Nghe cô nói vậy, Đầu Nấm lại cười khổ một lần nữa: “Lúc đầu tôi cố tình giả vờ ngốc nghếch để các cô chủ động chia sẻ thông tin với tôi. Ai ngờ…”
Ai ngờ đâu định bụng giả heo ăn thịt hổ, cuối cùng lại thật sự biến thành con heo.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT