Là cư dân bản địa, dĩ nhiên Tiểu Dương rất rõ ràng về chuyện này: “Ban quản lý thì khá đáng tin, bọn họ sẽ hoàn thành công việc của mình. Bảo vệ thì chịu trách nhiệm ngăn cản cư dân đánh nhau, nhưng không phụ trách chuyện của quỷ dị, thậm chí còn có thể trợ giúp chúng.”
Nghĩ một lát, cậu tổng kết: “Cô có thể hiểu thế này, ban quản lý là được quy tắc bảo hộ, còn bảo vệ thì được quỷ dị bảo hộ.”
Cách giải thích này đúng là rõ ràng, ngắn gọn, kẻ được quy tắc bảo vệ thì tất nhiên phải tuân thủ quy tắc, còn kẻ được quỷ dị bảo hộ thì tất nhiên sẽ ưu tiên cho quỷ dị.
Nếu ban đêm có thứ gì đó ở ngoài cửa mà gọi điện thoại cho phòng bảo vệ, trừ khi người gõ cửa là cư dân bản địa, nếu không bảo vệ thậm chí còn có thể trực tiếp mở cửa giúp quỷ dị.
“Đúng rồi, cậu đã từng thử tìm hiểu xem nguồn ô nhiễm của Quái Đàm Quy Tắc này là gì chưa?” Tô Dung hỏi, vì quái đàm này có thể có chế độ đơn giản, nên cô đương nhiên sẽ không ngại tận dụng cho triệt để.
Tiếc rằng, về vấn đề này, Tiểu Dương lại không biết gì: “Tôi đoán là nguồn ô nhiễm của mỗi Quái Đàm Quy Tắc đều sẽ thay đổi. Hơn nữa tôi cũng đâu có khả năng tiêu diệt nguồn ô nhiễm, vậy thì để tâm tới nó làm gì?”
Nghe cũng có lý. Tô Dung vốn còn định hỏi thêm về chuyện “cơ thể quái dị” được nhắc trong quy tắc rốt cuộc là thứ gì, nhưng xem ra đối phương cũng chẳng rõ.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT