Ngọc Thanh Hàn thấy Ôn Húc kích động như vậy, trong lòng lại cảm thấy vui vẻ không ngờ.
"A Húc kích động như vậy, không phải là đang ghen đấy chứ?"
Ôn Húc gật đầu mạnh mẽ, thẳng thắn nói: "Đúng vậy, đệ tử đang ghen đấy. Sao sư tôn lại có người khác trước đệ tử chứ! Sư tôn... sư tôn không còn trong sạch nữa!"
Ngọc Thanh Hàn nghe vậy không nhịn được cười: "Ta là người sạch sẽ nhất đấy, ngươi dám nói ta không còn trong sạch, gan ngươi càng ngày càng to rồi, xem ra gần đây ta quá nuông chiều ngươi."
Ôn Húc ngồi thẳng người, khoanh tay trước ngực hừ lạnh một tiếng: "Sư tôn đã từng có người khác rồi, đương nhiên là không còn trong sạch. Đệ tử không phải gan to, chỉ là nói sự thật thôi, hơn nữa sư tôn cũng đâu có nuông chiều đệ tử, vì đệ tử chưa từng cậy thế sư tôn mà làm chuyện gì quá đáng."
Ngọc Thanh Hàn giờ có thể khẳng định, tiểu đồ đệ này đúng là đang ghen tuông, cái biểu cảm kia trông thật thú vị, hắn rất muốn trêu chọc thêm vài câu nữa, nhưng lại sợ sẽ phản tác dụng. Lỡ như để lại ấn tượng xấu trong lòng tiểu đồ đệ, sau này lại sinh ra hiểu lầm không cần thiết thì không hay.
Ngọc Thanh Hàn khẽ động ngón tay, chiếc cốc trước mặt Ôn Húc lập tức bay lại, rồi ấm trà cũng tự nhiên bay lên, rót trà vào cốc.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT