Hạ Ninh nhìn Thang Lực, tuy thái độ bên ngoài không biểu lộ gì nhiều, nhưng trong lòng thì lại đang cảm thấy tràn đầy nghi hoặc. Theo như lời của Thạch Vĩ, Hứa Tĩnh hẳn là đã biết từ trước về khoản tiền hai trăm nghìn đó, không thể nào là lần đầu tiên bà ta nghe được thông tin này qua điện thoại sau khi nhận tin về cái chết của Trang Văn Bân. Lời nói và hành động của Thạch Vĩ cũng mang thái độ như thật sự không hề hay biết chuyện Trang Văn Bân đã qua đời, điều này khác hẳn với những gì Hứa Tĩnh đã nói trước đó.
Ngoài ra, Hứa Tĩnh còn từng nói rằng Trang Văn Bân đã nhận số tiền đó, nhưng bà ta không biết cụ thể ông ta nhận khi nào, nhận bao nhiêu và hiện số tiền đó đang ở đâu. Do đó, khi bị Thạch Vĩ tìm đến đòi tiền, bà ta mới lập tức cảm thấy hoảng sợ. Thế nhưng, Thạch Vĩ lại khẳng định rằng số tiền đó được giấu trong hộp bánh quy và đã được trực tiếp giao cho Hứa Tĩnh, và không hề qua tay Trang Văn Bân. Anh ta liền mặc định rằng Trang Văn Bân cũng biết chuyện này.
“Nếu như là muốn đòi tiền, vậy thì tại sao anh lại gọi vào số điện bàn của nhà bọn họ?” Hạ Ninh hỏi.
Thạch Vĩ hơi tỏ ra bối rối trước câu hỏi này, anh ta nhíu mày nhìn cô, và cuối cùng vẫn trả lời:
“Nếu không gọi vào máy bàn thì tôi còn biết làm gì đây? Số điện thoại của Trang Văn Bân không liên lạc được, vợ của ông ta còn chặn số tôi, và cũng không thèm nghe máy. Tôi còn cách nào khác đâu chứ? Nếu không gọi, chẳng lẽ tôi phải trực tiếp đến nhà bọn họ sao? Tôi mà làm vậy thì giờ này đã bị đưa vào đồn cảnh sát rồi!”
Nói xong, anh ta cảnh giác nhìn Hạ Ninh, rồi lại liếc qua Thang Lực: “Đừng nói là hai người nghi tôi làm gì Trang Văn Bân đấy nhé? Tôi dám thề với trời đất, những gì tôi nói đều chỉ là muốn dọa nạt ông ta mà thôi. Ngay cả với vợ ông ta cũng vậy! Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng đánh ai, đến con cá tôi còn chưa giết bao giờ! Nếu không phải bị đôi vợ chồng đó ép đến cùng đường thì tôi cũng sẽ không nói mấy lời như thế đâu. Cô chưa thấy ai đùn đẩy giỏi hơn hai vợ chồng bọn họ đâu. Một người thì nói tiền ở chỗ người kia, còn người kia thì lại bảo chưa từng thấy tiền đâu! Mà tôi đưa tiền cũng không phải với mục đích quang minh chính đại gì, không phải quan hệ nợ nần, nên muốn kiện ra tòa cũng không được. Người bị thiệt ở đây chính là tôi!”
“Gần đây anh có gặp lại Trang Văn Bân không?” Thang Lực dò hỏi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play