Sau khi thầy Vương vừa nghe những lời này thì nét nghi ngờ trên khuôn mặt của ông ấy ngay lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ mặt bừng tỉnh, rồi còn cười đầy đắc ý, tay ông ấy chỉ về phía Hạ Ninh: "Cô bé này, nhìn có vẻ thông minh nhưng chưa trải đời nhiều, chỉ cần nhìn một cái là tôi đã biết ngay cô không phải đến đây để thăm bà con đâu. Vừa lập tức ngồi xuống là cô đã lên tiếng hỏi thăm người ta, rõ ràng là đến để dò hỏi thông tin! Nhìn tôi này, dù tôi không phải họ Tôn, nhưng tôi đã ăn cơm nhiều năm hơn cô, nên dĩ nhiên là hai mắt cũng đủ tin tường đấy!"
"Thầy Vương giỏi thật đấy! Thầy Vương, quả thật là gừng càng già càng cay!" Hạ Ninh chỉ đành biết cười gượng sau khi bị vạch trần: "Tôi chỉ sợ nếu chuyện này mà truyền ra ngoài, nếu người nhà của ông Phùng nghe được, thì bọn họ sẽ không vui. Nếu con trai nhà họ không có gì đặc biệt thì không sao, gia đình tôi cũng không mấy để tâm đến chuyện này, nhưng nếu người đó thật sự là một người tài giỏi mà tôi lại vô tình làm hỏng chuyện, thì cha mẹ tôi và chị tôi chắc chắn sẽ ghét tôi chết mất!"
"Chắc chắn không đến mức đó đâu, cô yên tâm đi, tôi là người giữ bí mật rất tốt, tôi tuyệt đối sẽ không nói ra đâu!" Thầy Vương tự tin vỗ ngực, và sau đó liền lên tiếng: "Chuyện này tôi rất hiểu, bởi vì nhà tôi cũng có con gái. Con gái tôi sống ở thành phố, lúc nó dẫn bạn trai về nhà, tôi cũng từng muốn đi điều tra gia đình bên chàng rể, vì tôi cảm thấy không an tâm, lo lắng người ta sẽ không tốt với con gái mình, sợ bạn trai nó sẽ làm tổn thương nó, vì thế tôi cũng rất hiểu cho hoàn cảnh của cô, cô cũng là một cô em gái rất tốt nên mới biết lo lắng cho chị gái của mình như vậy!"
Hạ Ninh giả vờ như rất thân thiết với "chị gái" không tồn tại, rồi cô khẽ gật đầu: "Đúng vậy, mặc dù bây giờ xã hội đã thoáng hơn ngày xưa nhiều, yêu đương không hợp thì chia tay, kết hôn không hợp thì ly hôn, nhưng vẫn cần phải làm rõ từ trước để tránh bị lừa. Nếu không, sau này mới phát hiện đối phương là kẻ xấu thì thật sự rất lãng phí thời gian, phí thời gian tuổi trẻ và cả cuộc đời. Chưa kể, tổn thương do chuyện tình cảm cũng rất đau đớn, có đúng không?"
"Đúng rồi, cô gái này tuy còn nhỏ nhưng biết suy nghĩ thấu đáo lắm!" Thầy Vương có vẻ rất thích tính cách thẳng thắn của Hạ Ninh, ông ấy vừa cắt tóc cho Thang Lực vừa trò chuyện với cô: "Trước đây tuy chúng ta chưa từng gặp nhau, nhưng tôi có lời khuyên cho cô, không biết là cô có muốn nghe không?"
"Chắc chắn là muốn! Sao lại không muốn nghe cơ chứ?" Hạ Ninh thấy thầy Vương sắp mở lòng, kế hoạch của cô cũng đang diễn ra rất thuận lợi, nên cô lập tức ngồi thẳng lưng dậy, và hào hứng đón nhận. "Hiện giờ tôi rất mong có người hiểu chuyện chỉ đường cho tôi, để tôi có thể giải thích rõ mọi chuyện với chị tôi!"
"Vậy thì tôi nói thẳng với cô nhé, hôm nay chúng ta nói chuyện thẳng thắn với nhau luôn, chuyện cô đến đây dò hỏi tôi sẽ không nói cho nhà lão Phùng biết đâu, nhưng những gì tôi nói với cô cô cũng đừng nói rõ là thầy Vương cắt tóc ở tiệm này nói nhé, nếu không chuyện này mà bị truyền ra ngoài thì sẽ không tốt cho cả hai chúng ta, cô thấy có đúng không?" Thầy Vương có ý định chia sẻ tâm sự nhưng đồng thời cũng lo ngại có thể gây ra phiền phức.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT