Sau khi nghe lời nói của chồng em gái Phạm Chí, có vẻ như anh ta nghĩ Phạm Chí vẫn còn đang lang thang ở đâu đó bên ngoài, chứ không phải là bị mất tích hay là gặp chuyện gì bất trắc. Tuy nhiên, vì vẫn cần phải kiểm tra kỹ lưỡng xem liệu Phạm Chí có phải là cùng một người với thi thể nam giới kia hay không, cho nên Hạ Ninh không có phản ứng gì với thái độ của chồng em gái Phạm Chí, mà chỉ bình thản đứng nhìn.

Sau khi vào nhà, chồng của em gái Phạm Chí mời bọn họ ngồi chờ trong phòng khách, còn mình thì vội vã bước vào một căn phòng bên cạnh và đóng cửa lại. Một mùi hương khó chịu nhanh chóng len lỏi qua giữa khe cửa khi cửa mở, và Hạ Ninh cũng không quá xa lạ với mùi hương này, bởi vì trước đây người thân của cô đã từng bị bệnh nặng và nằm viện trong một thời gian dài, khu điều trị lúc đó cũng ngập tràn mùi của người bệnh phải nằm liệt giường lâu ngày. Căn phòng đó chắc hẳn là nơi mẹ của Phạm Chí đang sống.

Căn nhà này có diện tích không lớn, chỉ có hai phòng nhỏ, diện tích khoảng năm đến sáu mươi mét vuông. Trước đây gia đình của Phạm Chí bao gồm cha mẹ, em gái và cả Phạm Chí, đều sống chung dưới một mái nhà. Có thể tưởng tượng được không gian chật hẹp đến mức nào. Ngay cả bây giờ, khi Phạm Chí đã không còn sống trong nhà thì không gian ở đây cũng không rộng rãi thêm là bao. Trong phòng khách nhỏ không có ghế sofa, thay vào đó là một chiếc giường đơn bằng sắt, trên giường còn có chăn mền chưa được gấp lại, khăn trải gối cũng nhăn nhúm, có thể nhận ra rằng có người ngủ ở đây hàng ngày.

Trong tình huống như vậy, Hạ Ninh và Thang Lực không có chỗ nào để ngồi, hai người bọn họ chỉ đứng đợi trong phòng khách, và có thể nghe thấy tiếng nói chuyện lầm bầm truyền ra từ căn phòng bên trong. Một lúc sau, cửa phòng liền được mở ra và một người phụ nữ khoảng hơn ba mươi tuổi bước ra, sau đó người nọ còn khẽ gật đầu với cả hai người bọn họ.

Vẻ ngoài của người phụ nữ này có nét tương đồng khoảng sáu bảy phần so với bức ảnh phác họa mà Hạ Ninh và Thang Lực đang giữ trong tay. Nếu cô ấy chính là em gái của Phạm Chí thì khả năng người trong bức tranh chính là Phạm Chí sẽ tăng lên rất nhiều.

"Hai người đang tìm Phạm Chí phải không?" Người phụ nữ tự giới thiệu bản thân mình trước, đúng như dự đoán, cô ấy chính là em gái của Phạm Chí. "Tôi là Phạm Khiết, em gái của Phạm Chí. Anh trai tôi đã không còn sống ở đây từ lâu rồi. Chúng tôi cũng không biết nhiều về chuyện của anh ấy, cho nên có lẽ cũng không thể giúp được gì."

"Phạm Chí rời khỏi nhà từ khi nào? Gần đây hai người có còn liên lạc với nhau không?" Hạ Ninh hỏi.

"Đã hơn hai năm rồi. Thỉnh thoảng anh ấy cũng có gửi tin nhắn về nhà báo bình an, nhưng không thường xuyên lắm. Lần cuối cùng anh ấy gửi tin nhắn cũng đã ba tháng trước rồi. Anh ấy không hay nói về chuyện của mình. Lần cuối cùng chỉ nhắn bảo tôi nhớ chăm sóc tốt cho mẹ, ngoài ra cũng không còn gì khác."

"Vậy là từ khi rời khỏi nhà vào hơn hai năm trước thì anh ta chưa bao giờ trở về đây đúng không?" Hạ Ninh nhíu mày: "Cho tôi hỏi một chút, khi cha cô qua đời, Phạm Chí có quay về không?"

Phạm Khiết liền lắc đầu: "Không có. Từ khi anh tôi rời khỏi nhà thì chưa bao giờ trở về. Khoảng hai, ba tháng sau khi rời đi, đột nhiên anh ấy gửi tin nhắn nói rằng mình đã ổn định bên ngoài. Lúc đó tôi cũng không nghĩ nhiều, vì tình hình trong nhà lúc đó đang rất lộn xộn. Tôi thậm chí còn không nhớ mình có trả lời tin nhắn đó hay không. Sau đó, khi cha tôi bị bệnh nặng, tôi đã nhắn tin cho anh ấy, bảo anh ấy về chăm sóc cha, vì lúc đó ngày tháng của cha tôi cũng không còn nhiều nữa, nhưng anh ấy không trả lời. Mãi đến khi cha tôi qua đời thì anh ấy mới nhắn lại nói rằng mình đang gặp rắc rối nên không tiện trở về, và còn bảo rằng sau này sẽ trở về sau. Lúc đó tôi đã rất tức giận, nghĩ rằng cha đã mất rồi mà anh ấy vẫn không chịu về, thì sau này có về cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa. Anh ấy thậm chí còn không gặp mặt cha lần cuối, nên tôi cũng không thèm trả lời." - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T

Sau khi nói xong, Phạm Khiết dường như chợt nhận ra điều gì đó, cô ấy bỗng nhìn Hạ Ninh với vẻ hơi lo lắng, rồi lại nhìn Thang Lực đứng bên cạnh, và thử dò hỏi lần nữa: "Có phải… anh tôi đã gặp chuyện gì ở bên ngoài không? Nên các anh chị mới tìm đến chúng tôi?"

Thang Lực gật đầu rồi liền đưa cho Phạm Khiết một tấm ảnh. Hành động này khiến Hạ Ninh chợt cảm thấy căng thẳng. Nhìn Phạm Khiết trông có vẻ gầy yếu, mệt mỏi và tiều tụy, cô lo lắng rằng khi Thang Lực đưa ra bức ảnh của thi thể nam giới khô quắc sẽ khiến Phạm Khiết bị sốc, nên cô vội nhìn vào bức ảnh, nhưng may mắn thay, bức ảnh Thang Lực đưa ra chỉ là những bộ quần áo được tìm thấy gần hiện trường nơi phát hiện thi thể.

"Mời cô nhận dạng." Thang Lực nói xong liền đưa bức ảnh qua cho Phạm Khiết xem.

Phạm Khiết đưa tay nhận lấy bức ảnh với vẻ lo sợ, sau khi nhìn kỹ một lúc lâu, cô ấy khẽ gật đầu: "Đúng vậy, đây là quần áo của anh trai tôi. Tôi nhận ra chúng. Khi anh ấy dọn ra khỏi nhà, nghe nói ở bên ngoài anh ấy làm tài xế lái hộ. Mỗi ngày khi ra ngoài và trở về anh ấy đều mặc bộ quần áo này."

Khi nói ra những lời này, sắc mặt của Phạm Khiết có hơi u ám. Khi nhìn thấy bộ quần áo lấm lem bùn đất trong bức ảnh, cô ấy đã nhận ra rằng có lẽ Phạm Chí đã gặp phải chuyện gì đó không may, nhưng cô ấy không dám hỏi thêm để xác nhận, chỉ thở dài một hơi, sau đó liền trả lại bức ảnh cho Thang Lực, rồi không nói gì thêm nữa.

Cô ấy không chủ động lên tiếng, nhưng Hạ Ninh thì lại không thể kiềm chế được. Cô nhìn Phạm Khiết và nói: “Có vẻ như cô không hề cảm thấy ngạc nhiên về khả năng anh trai cô có thể đã gặp chuyện ở bên ngoài, tôi nói không sai chứ?”

“Đúng vậy.” Phạm Khiết cũng không có ý định phủ nhận, nói xong câu đó cô ấy lại thở dài. Mỗi khi nhắc đến Phạm Chí cô ấy đều tỏ ra rất buồn bã: “Anh trai tôi, các người không hiểu đâu, anh ấy không phải là người xấu, nhưng… cũng không phải là người tốt. Anh ấy là một người khá ích kỷ, lười biếng, và không có tài năng gì đặc biệt, chỉ có cái miệng không tốt luôn nói ra những lời làm tổn thương người khác, trước đây cũng đã gây thù chuốc oán với người khác không ít lần. Khi cha tôi còn sống đã từng nói sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ gặp chuyện vì cái miệng hôi hám của mình, nên dù đó là anh trai tôi, nhưng anh ấy đã gây ra không biết bao nhiêu rắc rối, cho nên khi nghe tin anh ấy có thể gặp phải chuyện bất trắc gì đó tôi thật sự không cảm thấy ngạc nhiên chút nào.”

“Có thể cho chúng tôi vài ví dụ được không? Cô nói Phạm Chí có cái miệng không tốt, cụ thể chuyện này là sao?” Hạ Ninh thắc mắc hỏi.

“Chính là anh ấy rất thích châm chọc người khác, gì mà tổn thương lòng tự trọng, gì mà chọc ngoáy vào chỗ đau của người khác, anh ấy cứ nói ra nói vào, làm cho người ta không thể không nổi giận với anh ấy. Nếu phát hiện mình không thể đối phó với đối phương đang tức giận thì anh ấy mới chịu khép nép lại; còn nếu đối phương là người mà anh ấy có thể chọc ghẹo thì anh ấy sẽ càng được nước làm tới. Trước đây anh ấy đã từng cãi nhau với một hàng xóm, kết quả là mỗi đêm anh ấy lại chạy xuống dưới nhà hàng xóm đó cầm loa hát inh ỏi, chỉ vì chuyện này mà gia đình đó bị hàng xóm xung quanh ghét bỏ, không ai cho họ sắc mặt tốt, khiến cho mọi người trong gia đình đó đều phát điên cả lên.”

“Phạm Chí cầm loa hát trước cửa nhà người khác vào ban đêm, phải là hàng xóm xung quanh ghét anh ta chứ? Tại sao lại có chuyện những người hàng xóm kia lại ghét bỏ gia đình đó?” Hạ Ninh vừa nghe xong liền lập tức cảm thấy thắc mắc, ngay cả Thang Lực bên cạnh cũng có vẻ hơi khó hiểu.

“Tôi không dám nói…” Phạm Khiết vẻ mặt như sắp khóc: “Anh ấy không chỉ cầm loa hát mà còn hét lớn tên con gái nhà người ta, nói là yêu cô ấy, cầu xin cô ấy lấy anh ấy. Vấn đề là bình thường anh ấy với cô gái đó cũng không có quen biết nhiều, cô ấy lúc đó mới mười chín hay hai mươi tuổi gì đó, trong khi anh tôi thì đã ba mươi mấy gần bốn mươi tuổi rồi, điều này chẳng phải là rõ ràng muốn làm phiền người ta hay sao? Thế mà hàng xóm xung quanh lại nghĩ rằng cô gái đó là người đã thu hút kẻ theo đuổi không ra gì, vậy cho nên những người hàng xóm kia rất ghét gia đình đó. Cuối cùng, người đàn ông trong gia đình đó lại chạy đến nhà chúng tôi để tìm anh tôi tính sổ, cũng may là nhờ cha mẹ tôi lên tiếng khuyên giải mới qua được ải lần đó. Nói thật, hai người đừng nghĩ tôi là người quá vô tình, khi hai người nói anh tôi gặp chuyện, thật ra tôi cũng không cảm thấy có gì gọi là quá bất ngờ, hay cũng không cảm thấy quá buồn, mà ngược lại như thể là cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm vậy. Lúc anh ấy còn sống ở đây suốt ngày chỉ biết đi gây rắc rối, ở nhà cũng quấy rầy không thôi, khiến cho nhà cửa lúc nào cũng hỗn loạn. Cha tôi cũng vì suốt ngày suy tư chuyện này mà mới lâm bệnh rồi qua đời, trong đó cũng có một phần ‘công lao’ của anh ấy. Ngay khi cha tôi vừa mất, sức khỏe của mẹ tôi cũng càng ngày càng kém. Một gia đình trước đây đang sống rất tốt, bây giờ lại bị anh ấy làm loạn lên đến mức này. Khi nghe hai người nói anh ấy có thể đã gặp chuyện ở bên ngoài, tôi cũng không biết mình nên buồn hay là nên thở phào nhẹ nhõm.”

“Có phải là Phạm Chí hay không, chúng tôi vẫn còn cần sự giúp đỡ từ các người để xác nhận thêm một lần nữa, vậy nên bây giờ vẫn chưa thể nói rõ.” Hạ Ninh thấy Phạm Khiết nói thẳng thắn như vậy thì chỉ có thể lên tiếng làm rõ rằng hiện tại bọn họ vẫn chưa thể chính thức xác nhận người gặp nạn là Phạm Chí, sau đó cô lại lên tiếng hỏi tiếp: “Ngoài chuyện mà cô vừa nói ra, Phạm Chí còn làm gì có lỗi với người khác không? Ý tôi là, về những chuyện nghiêm trọng hơn, có thể nói là đã gây thù chuốc oán với người ta.”

Phạm Khiết suy nghĩ một chút: “Có một chuyện, nhưng không biết có được tính không…”

“Không sao, cô nghĩ ra cái gì thì cứ nói ra cái đó.” Hạ Ninh lập tức ra hiệu cho cô ấy tiếp tục nói.

“Vấn đề là, vì thời gian đã lâu, cho nên tôi không chắc chuyện này có thể tính vào hay không.” Phạm Khiết nhíu mày nói: “Anh trai tôi ngày trước đã từng có một cô bạn gái, hai người bọn họ ở bên nhau cũng được khoảng hai năm. Trong thời gian đó, anh tôi sống cùng với cô ấy, anh ấy không chịu kiếm việc làm đàng hoàng, mà đối phương lại không hề chê bai anh ấy, thậm chí là còn ra ngoài làm kiếm tiền nuôi anh tôi. Gia đình chúng tôi đều cho rằng cô ấy thật sự thích anh tôi, với lại ngày nay cũng không dễ gì tìm được một cô gái tốt như vậy, cho nên chúng tôi đều nghĩ hai người bọn họ chắc chắn sẽ thành đôi. Kết quả không biết vì lý do gì mà anh tôi lại cãi nhau với cô ấy, rồi còn nói muốn chia tay, sau đó liền đùng đùng thu dọn đồ đạc về lại đây.”

“Vậy ý của cô là cô gái kia có thể ghi hận Phạm Chí vì chuyện này?”

“Nếu cô ấy ghi hận có lẽ còn tốt…” Phạm Khiết nói: “Nghe nói sau khi cô ấy chia tay với anh tôi thì bị tổn thương và còn mắc bệnh tâm lý, tinh thần ngày càng trở nên không bình thường, vì vậy mà người hận anh tôi chính là em trai của cô ấy.”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play