"Trường Nhạc Hầu phủ bởi vì chuyện của mẫu thân ngươi mà bị tước đoạt giang sơn ông cố ngươi đánh hạ, đồ nghiệt súc nhà ngươi, làm hại cơ nghiệp tổ tông để lại . . ."
Cho dù Phó hầu gia bình tĩnh, lúc này cũng nhịn không được, ông ta ném mạnh tách trà vào chân Phó Minh Hoa, tức giận đến mức môi dưới chòm râu đều giật giật.
"Lời này tổ phụ nói sai rồi, cơ nghiệp ông cố lưu lại bị tước đoạt, cũng không phải do ta."
Nàng mỉm cười, ánh mắt lướt qua người Phó Kỳ Huyền và Bạch thị, Phó Kỳ Huyền bị nàng nhìn mà trong lòng hốt hoảng, ánh mắt lóe lên không dám nhìn nàng, cuối cùng nàng quay đầu, đối mặt với Phó hầu gia, nhưng nửa điểm cũng không lùi bước.
"Mặc kệ mẫu thân của ta chết hay chưa chết, vậy thì như thế nào?"
Trong phòng hoàn toàn lặng như tờ, chỉ nghe được giọng nói chậm rãi của nàng: "Theo quan điểm của Hoàng Thượng, bà ấy là người đã chết ! Cho dù bà ấy còn sống, ngài có thể làm gì? Thế tử phu nhân Trường Nhạc Hầu phủ đã mất rồi!" Nàng nhấn mạnh mấy chữ 'Thế tử phu nhân'.
Gia An Đế muốn chỉ là muốn ra đánh lên danh tiếng của Trường Nhạc Hầu phủ, cho dù lúc này Phó hầu gia dâng tấu chương, vậy thì như thế nào?
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT