Trong kí ức của Severus có một đoạn rất là xấu hổ, anh còn nhớ rất rõ nhưng có lẽ Harry đã quên mất rồi. Như thế cũng tốt đỡ cho anh cảm thấy nhục.
Hôm đó là một ngày mùa đông lạnh lẽo, anh nhận được tin Harry lại phát sốt, khi đó cậu 4 tuổi, sau trận bệnh năm đó cậu đã luôn không khoẻ, đỉnh điểm là năm 4 tuổi này, tâm phép thuật bạo động, cậu hầu như chỉ nằm trên giường bệnh, mặt mũi tái nhợt đáng thương. Tuy bệnh nặng nhưng cậu vẫn rất ngoan, không khóc không nháo, điều đó khiến Severus có thiện cảm với cậu hơn.
Có lần, anh lo pha chế độc dược đến quên thời gian nên muộn giờ đưa dược cho Harry, anh nhanh chóng đi đến thì bắt gặp cậu đang ngồi tựa lưng vào tường, vẻ mặt trông ngóng.
Không biết não làm sao, giây phút đó anh đã hỏi: “Chờ ta?”
Harry nhoẻn miệng cười, trông rất ngốc nhưng lời cậu nói lại khiến anh có chút cảm động: “Ừm. Con đợi chú đến. Nhưng chú đến trễ hơn mọi lần nên con lo lắng. Thật tốt vì chú không sao.”
Khi anh đến gần, cậu chú ý tới bàn tay  trắng nhợt, Harry biểu thị không vui kéo tay anh, cả cơ thể của Severus cứng ngắc theo, Harry mang bao tay lông xù mềm mại ấm áp cọ vào lòng bàn tay anh, chất giọng non nớt lại cất lên: “Chú không mang bao tay sẽ lạnh lắm. Để con cho chú ấm áp nha.”
Harry rất vui vì hành động cọ a cọ của mình, cười tít cả mắt. Mà tâm Severus cũng mềm nhũn, anh không rút tay về mà mặc cậu sưởi ấm cho tay mình.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play