“Harry.” Khi Harry vừa đặt chân xuống xe Vong mã, Sirius lập tức lao đến.
Từ khi nhường vị trí gia chủ cho em trai, Sirius không còn biết cái gì là lễ nghi, lịch sự nữa. Nói cách khác, hắn hoàn toàn buông thả bản thân, như khi mình còn đi học.
"Hai con có sao không?" Hắn sốt sáng hỏi, còn sờ tới sờ lui trên thân thể hai anh em để kiểm tra.
"Không có gì đâu, cha đỡ đầu." Harry cười nói.
"Sirius. Cha không biết Harry oai như thế nào đâu. Anh ấy gọi ra một Thần hộ mệnh rắn rất lớn, còn có thể nuốt cả Giám ngục nữa." Daniel hai mắt lấp lánh kể lại.
Không chỉ Sirius, những giáo sư khác cùng theo ra và một vài học sinh gần đấy đều vô cùng kinh ngạc nhìn Harry. Người có kiến thức về Thần hộ mệnh đều biết có thể gọi ra Thần hộ mệnh có thực thể đã khó, để nó có thể nuốt cả Giám ngục thì còn khó hơn gấp trăm lần. Rốt cuộc con rắn nhỏ này đã mạnh đến mức nào rồi?
“Mấy người còn muốn đứng đây hứng gió đến khi nào? Cho rằng hơi lạnh từ Giám ngục còn chưa đủ sao? Hay là muốn ở đây dùng bữa tối luôn?” Severus nhìn thoáng qua Sirius đầy khinh bỉ rồi cộc cằn nói.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play