Ban nãy không cẩn thận bị nhiễm độc Âm thi, Harry không còn cách nào khác là ép hết độc vào xương rồi tháo luôn phần xương đó đi. Này cũng phải cảm ơn tên vô dụng dối trá Gilderoy Lockhart kia. Cậu lấy từ trong túi một lọ dược Giải độc và Mọc xương, lần lượt uống hết rồi nhắm mắt cảm nhận quá trình mọc lại xương đau đến chết lặng kia. Một lúc sau, tay đã hoàn toàn lành lại, Harry mới đứng dậy nhìn xung quanh.
Cách cậu chừng 20 bước chân là một cây cổ thụ lớn, cánh lá vươn ra phủ kín một vùng chừng vài mét vuông, chỗ Harry đứng cũng nắm trong phạm vi đó. Điều kì lạ là từ thân, cành đến lá đều được phủ một lớp phấn lấp lánh màu vàng. Từ xa nhìn lại trong vô cùng huyền ảo, trang nghiêm, cổ kính.
Khi Harry lại gần, cây đột nhiên rung lên, trên thân cây từ từ hiện lên một khuôn mặt.
“Chúc con một ngày tốt lành, con của ta.” Cái cây hiền lành cất giọng nói trung tính.
Harry nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Đây là Thế giới Pháp thuật, chuyện gì cũng có thể xảy ra.
"Ngài là...?" Harry hơi ngập ngừng.
“Ta là linh hồn cây Ước nguyện. Ta sẽ thực hiện nguyện vọng của người tìm được tới đây.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT