“Giáo sư, em đã điều chế xong dược Cảm mạo rồi.” Harry bước ra khỏi phòng chế dược của Severus.
Từ sau khi đọc bài tập đầu tiên của Harry, Severus thường gọi cậu đến văn phòng giúp điều chế một số loại dược thường dùng ở Bệnh thất. Đôi khi cũng sẽ thảo luận một số cải tiến của cậu hoặc chỉ dạy cho cậu. Đối với việc này, Harry không biết nên lấy thái độ gì đối mặt. Cậu vui vì có cơ hội tiếp xúc với Severus, vui vì anh không căm ghét cậu như kiếp trước. Đồng thời, cậu cũng sợ. Vì Harry chưa bao giờ cho rằng mình có thể qua mắt Severus.
"Trở về đi." Severus nhìn thời gian rồi lạnh nhạt nói, mắt không dời chồng da dê.
Harry cũng không khó chịu vì thái độ của anh. Phải biết, anh không châm chọc cậu đã là kì tích rồi. Cho nên cậu cũng chỉ cúi chào rồi ra về.
Severus ngẩng đầu nhìn cánh cửa vừa khép lại, thở dài. Vừa rồi, tuy chỉ trong chớp mắt, khi anh ngẩng đầu lên nhìn thời gian, anh đã nhìn thấy những cảm xúc không nên có trong mắt Harry. Có lo lắng, có phiền muộn, có bất lực, có chán nản, đủ loại cảm xúc phức tạp. Anh không hiểu sao thằng bé lại nhìn anh với ánh mắt như thế. Bình thường, Harry chưa bao giờ nhìn thẳng vào mắt anh cả, đúng hơn là chưa bao giờ nhìn vào mắt của bất cứ ai. Nhưng trong lúc lơ đãng lại nhìn anh như vậy. Rốt cuộc là vì sao chứ?
Harry miên man suy nghĩ. Vừa rồi, cậu thấy rõ, cơ thể Severus rất tệ, ít nhất là với một phù thủy ở độ tuổi ấy. Harry đã chế xong thuốc cho anh nhưng cậu biết, nếu gửi cho Severus một bình độc dược, chắc chắn anh sẽ mang đi nghiên cứu, sau đó...Mà cậu không thể đến ép anh uống được. Như vậy quá mạo hiểm.
Haizz. Phải làm thế nào đây. Harry vừa nghĩ vừa đẩy cửa phòng Cần thiết. Mấy ngày nay cậu đang tìm chiếc vương miện.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play