Tổng giám đốc Hoắc ở lại nhà ba ngày, suốt cả ba ngày đó chỉ có một mình. Ngày đầu tiên, Chung Luật và Diệp Tiện Vân cùng về quê anh, ban đầu định đi xe lúc tám giờ sáng, nhưng vì lo Chung Luật không dậy kịp, Diệp Tiện Vân đổi sang chín giờ tối hôm trước, để có thể ngủ một giấc trên xe rồi sáng hôm sau tới nhà họ Diệp.
Tay không đến nhà người khác thì kỳ lắm, nên Chung Luật mua hai thùng sữa và một thùng táo. Diệp Tiện Vân thuê một chiếc xe ở thành phố, tự lái về. Chung Luật để đồ vào cốp xe, nghĩ thầm: nếu nhà họ Diệp làm gì quá quắt, mấy món này có thể đem cho viện dưỡng lão chứ chẳng giữ làm gì.
Nhà họ Diệp ở trong một thị trấn nhỏ, sát mặt đường, là dãy nhà chật chội kiểu cũ. Nhà chia thành một gian khách, một gian ngủ, cầu thang ở bên trong, còn nhà vệ sinh thì nằm ở góc quẹo dưới cầu thang.
Tầng một không cho thuê, phòng khách kiêm luôn phòng bếp, đi qua một hành lang là tới phòng ngủ của Diệp Tiện Vân. Ngoài cửa sổ còn có cái mái che dựng tạm, gần như chắn hết ánh sáng, cửa sau mở ra là đường lớn.
Với kiểu nhà này, nhiều gia đình coi tầng một như kho để đồ, không ở. Nhưng nhà họ Diệp để con trai lớn ở tầng dưới, còn bố mẹ với cậu em út thì ở tầng trên.
Chung Luật không đi lên tầng hai, chỉ cần nhìn hàng dép xếp trước cầu thang là biết. Tầng trên dọn dẹp sáng choang, cửa sổ, chất liệu xây dựng đều khác hẳn tầng dưới, trông rõ là mới hơn.
Phòng của Diệp Tiện Vân lát gạch đỏ hình lục giác, cửa sổ gỗ kiểu cũ đẩy ra ngoài. Trong phòng có một giường đơn, một bàn học, gọn gàng sạch sẽ. Vì anh ít khi ở nhà nên mấy đồ linh tinh dồn hết sang các không gian khác.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT