Công chúa Vĩnh Giai nôn khan, toàn thân phát lạnh, nàng ta nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn về phía Cẩn Đức Đế.
Ánh mắt đuổi theo y, giống như muốn nhìn thấy thứ gì đó trên mặt của y…
Chỉ có điều, cái gì cũng đều không có.
Đau thương cũng thế, tiếc hận cũng thể, đau khổ cũng vậy, tất cả đều không có!
Cẩn Đức Đế bãi giá rời đi, Hoàng hậu nhìn công chúa Vĩnh Giai đang nằm dưới đất trấn an nói: “Vĩnh Giai, ngươi cũng nên nén bi thương.”
“Phò mã,đưa công chúa Vĩnh Giai về phủ đi, nàng đang mang thai, không nên đau lòng quá mức, coi chừng động thai khí.”
Giọng công chúa Vĩnh Giai nghẹn ngào” “Mẫu thân…”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT