Hoàng cung, một đình đài yên tĩnh.
Lê phi hơi lui ra sau một bước, giọng điệu lạnh nhạt nói: “Ngươi không nên tùy tiện đến tìm bổn cung, nếu để người khác nhìn thấy, hậu quả không thể nào tưởng tượng được.”
Cố tình bà ta lại có gương mặt quá xinh đẹp, hiện tại mặt mày tái nhợt, càng có vẻ nhu nhược hơn, yếu đuối đáng thương.
Làm người ta không nhịn được mà muốn sinh ra ý muốn bảo vệ.
“Thiên Loan...” Minh Sùng Luân dịu dàng chào hỏi.
Sắc mặt của Lê phi vô cùng lạnh nhạt, nghe ông ta gọi tên mình, trên mặt lại không quá vui vẻ: “Đừng gọi bổn cung như thế.”
Minh Sùng Luân giật mình, sau đó vẫn cứ biết điều mà sửa lời nói: “Lê phi nương nương.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play