Mặc Chúc đứng dậy, thì thấy  Ngu Tri Linh liền chắn trước hắn.
Cơn gió cuốn lên mái tóc đen của nàng, một lọn sượt qua gò má hắn, mang theo hương thơm đặc trưng chỉ thuộc về nàng.
Hắn chợt nhớ ra mùi hương này.
Là hương hoa cam, nhàn nhạt, dịu dàng, nhẹ bẫng như làn sương sớm.
“Mặc Chúc, lui về sau. Sư tôn tới giết nó.”
 : Hài tử, sau này nếu gặp nguy hiểm, ta sẽ bảo vệ ngươi
Những lời này, giống hệt năm xưa nàng từng nói.
Năm tháng xoay vần, hắn đã không còn là thiếu niên ngày ấy, nhưng nàng thì sao?
Nàng vẫn còn là nàng chứ?

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play