Edit: Đan
Sau khi Quý Hoài rời đi chưa được bao lâu, bố Quý cũng đến đây. Không chỉ mỗi mình ông ta đến, cô cả Quý cũng vội vàng chạy đến.
Cô nhỏ Quý nói lại những gì vừa xảy ra, lúc đầu bố Quý còn sửng sốt, nhưng sau đó lại nói: “Đúng là vớ vẩn! Mấy năm này tôi có để nó thiếu ăn thiếu mặc cái gì đâu!”
“Lại còn bệnh tâm lý, tôi thấy nó chỉ là ăn no rửng mỡ đi phá phách thôi!”
Đại đa số mọi người đều không có hiểu biết đầy đủ về bệnh tâm lý, chỉ cho rằng ăn no là chẳng có chuyện gì, sau khi bố Quý nói xong lại mắng thêm mấy câu.
“Mày còn nói nữa!” Bà nội Quý không nhịn được nữa: “Mẹ thằng bé mới qua đời được bao lâu mà mày đã rước Hứa Mai về nhà? Mấy năm nay mày thật sự dạy dỗ chăm sóc nó tử tế thật ư? Mình làm cha mà con trai cũng không nhận mình, mẹ cảm thấy chẳng sai chỗ nào cả!”
Bố Quý bị chính mẹ ruột của mình mắng, có lẽ là nhắc đến mẹ ruột của Quý Hoài nên sắc mặt cũng không được tự nhiên cho lắm: “Bây giờ nó đổi sang số nào rồi? Đưa số điện thoại cho con, con gọi cho nó.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT