Edit: Đan
Từ sau buổi tối ngày hôm đó, hai người cũng không còn nói gì về chủ đề “tương lai” nhạy cảm này một lần nào nữa.
Đối với Tống Tuyền mà nói, tương lai là một tương lai không thể biết trước, cô cũng sẽ không rời bỏ anh trong khoảng thời gian mà anh cần cô nhất, nếu đã không có cái gọi là tương lai, vậy thì cũng không cần phải suy nghĩ quá nhiều, không cần suy nghĩ quá nhiều thì cách hai người sống chung cũng trở nên vô cùng hài hòa.
Trước kia vốn dĩ cứ hai ngày lại cãi nhau một trận nhẹ, ba ngày lại một trận nặng, bây giờ thì đã qua nửa tháng rồi nhưng hai người vẫn chưa cãi nhau lấy một lần.
Gần đây Tống Tuyền đều tăng ca, cơm tối trước đêm tăng ca phần lớn đều là ăn vội, hôm nay tan làm là đói không chịu nổi.
Khi đến tàu điện ngầm, Quý Hoài mua cho cô một bắp ngô. Tống Tuyền nắm lấy cánh tay anh, mệt mỏi gặm một miếng ngô, thi thoảng còn cho anh cắn một miếng.
Quý Hoài cúi đầu gặm một miếng: “Còn non quá.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT