Năm nay lão nương nương ăn Tết rất vui, tinh thần sảng khoái. Bà cho mở cửa sổ, tận hưởng ánh sáng đầu xuân, đang chăm chú ngắm một mảnh vải cũ màu đỏ nhạt đã bạc màu.
Ứng Tiểu Mãn đứng từ xa liền thấy quen mắt, mí mắt khẽ giật, chân cũng bất giác khựng lại.
“Sao lại ở trong tay lão nương nương chứ?” Nàng quay sang lườm Yến Dung Thời, vì hai người đã tới ngay cửa nội điện nên không dám lớn tiếng, chỉ khẽ hỏi.
Yến Dung Thời cũng hạ giọng đáp lại: “Lúc lão nương nương triệu nàng vào cung, có nữ quan đến hỏi nghĩa mẫu nàng. Nghĩa mẫu đã tự quyết định tặng đi.”
“Nương không nói gì với ta cả.”
Yến Dung Thời chỉ mỉm cười: “Vì sợ nàng lớn tiếng với bà ấy.”
Tính khí của phu quân người kinh thành như hắn quả thật tốt hơn nhiều so với tính nóng nảy của tiểu nương tử vùng Kinh Châu như Ứng Tiểu Mãn. Nghĩa mẫu liền nhờ hiền tế nói nhỏ lại với nữ nhi một câu.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play