Bốn người quây quần bên bàn vuông, mỗi người cầm một chén trà nóng bốc hơi, trong tiếng mưa rơi gõ vào mái hiên, nghe nghĩa mẫu tiếp tục cảm thán:
“Lão gia nhà ta bao năm không chịu nói với ta. Sau này vào dịp Tết, có lần uống rượu say, nửa đêm ông ấy nằm mơ thấy ác mộng, không biết gặp phải thứ gì ám ảnh, cứ như đánh trận trong mơ, miệng hô lớn không ngừng, ta nghe thấy rõ.”
“Ông ấy hô gì mà ‘Lang quân, mau chạy!’ lại còn ‘Ta cõng nương tử!’ Nghe cứ như đang cứu phu thê ai đó. Ông ấy làm ta không ngủ được, ta đành lay ông ấy tỉnh. Ông ấy ngơ ngẩn hồi lâu, tối hôm đó mới để lộ chút manh mối. Hóa ra chủ nhân trước của ông ấy xảy ra đại họa! Cái chân ấy là lúc giúp chủ nhân, cõng phu nhân gia chủ lội nước thì bị truy binh bắn một mũi tên xuyên qua đùi!”
Đây là chuyện xưa mà Tiểu Mãn chưa từng nghe qua. Nàng kinh ngạc cầm chén trà, nói: “Thật sao? Cha chưa từng kể với con.”
“Với cái tính đó của cha con ấy à, sao có thể kể mấy chuyện chật vật bị thương, bị truy binh đuổi cùng giết tận cho một tiểu nha đầu nghe. Ông ấy còn không cho ta nhắc với con nữa.”
Nghĩa mẫu đã từng cẩn thận xem qua cái chân què của nghĩa phụ. Trên đùi có một vết sẹo rất to. Mũi tên ngâm trong nước sông, không được chữa trị kịp thời, người thì vượt qua đại nạn nhưng từ đó để lại di chứng cả đời.
Nghĩa mẫu thở dài, hỏi Thịnh Phú Quý: “Ông quen biết lão gia nhà ta từ trước. Cái nhà chủ mà ông ấy làm việc ở kinh thành rốt cuộc là hạng người thế nào thế, đã gặp phải đại họa gì? Lão gia ta vì chủ mà liều mạng, còn mất cả một cái chân. Chuyện này ta canh cánh trong lòng mấy chục năm nay, muốn hỏi cho rõ.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play