Cùng với nhãi con sống lâu như vậy, Văn Sưởng đương nhiên biết hắn không phải một đứa trẻ kén ăn. Mặc dù đôi khi sẽ không hứng thú với một số món ăn, nhưng những phần còn lại hắn đều ăn hết sạch.
Vì vậy, thật khó hiểu khi hắn lại có thể kiềm chế được trước món cơm chiên thơm ngon này.
Văn Sưởng cố gắng giả vờ tiếc nuối: “Ôi, ngươi không thích ăn sao? Vậy để ta lấy ra cho tiểu hùng nhé?”
Nói xong, Văn Sưởng giả vờ muốn bưng mâm đi ra ngoài tìm tiểu hùng, nhưng ngay lập tức bị nhãi con ôm chặt lấy tay.
Văn Sưởng ngạc nhiên: “Ồ, không cho tiểu hùng sao? Vậy ngươi ăn không?”
Nhãi con gật đầu một cách nghiêm túc.
“Phốc.” Thác Lợi Á không nhịn được, bật cười.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play