Thời gian công diễn còn khoảng một hai ngày, tôi đi thử vận may. 

Trong nhà hát không có nhiều người, cô ấy đang cùng đoàn kịch tập dượt, không biết tôi đến. Tập hơn nửa tiếng cô ấy mới phát hiện ra tôi. Lúc đó, tôi đã ngồi ở hàng ghế đầu, chân vắt chéo nhìn cô ấy nửa ngày. Lời thoại của cô ấy tôi đều thuộc lòng. Cô ấy nhìn tôi, rồi liếc qua cái tủ lạnh mini bên cạnh chân tôi, chắc cũng đoán được phần nào.

Hơn nửa tiếng sau, buổi tập kết thúc, cô ấy chào tạm biệt mọi người trong đoàn kịch, thay đồ rồi đi về phía tôi. Cô ấy mặc một chiếc quần jeans dài màu nhạt, bên trên là một chiếc áo hai dây màu tím. Buổi tối hơi se lạnh, nên bên ngoài cô ấy khoác thêm một chiếc áo cardigan mỏng ôm sát. Người vốn đã cao gầy, giờ trông lại càng mảnh mai hơn. 

Tôi cũng tự thấy mình rất đỉnh, con gái mặc màu gì tôi đều không nhớ nổi, nhưng quần áo cô ấy mặc thì lại nhớ rõ từng chi tiết đến cả đường vân trên chất liệu vải. 

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play