Từ khi tới nơi này, bởi vì bên trong không có nhật nguyệt luân chuyển, không phân biệt được đến tột cùng bên ngoài đang ở canh giờ nào, Đường Niểu Y thường xuyên có thể ngủ rất lâu.
Nàng mở mắt ra cho rằng Quý Tắc Trần đang nằm bên cạnh, nhưng khi đưa tay ra sờ lại trống không. Nàng cho là hắn đã đi rồi, xoa xoa đôi mắt chua xót, mờ mịt ngồi dậy từ trên giường.
Vừa rồi ở trong mộng, nàng vẫn luôn nghe thấy tiếng khóc kỳ quái.
Nàng lần theo tiếng nghẹn ngào quay đầu, lọt vào trong tầm mắt chính là nam tử đang đưa lưng về phía nàng, quỳ gối ở góc.
Trước mặt hắn là một tấm gương cao cỡ nửa người, hắn không soi gương mà nhìn nàng thông qua tấm gương.
Bây giờ thoạt nhìn hắn rất cổ quái, hốc mắt ửng đỏ, như là trốn nàng một mình lén ở trong góc ngồi khóc, trên lông mi đều là nước mắt.
Đường Niểu Y tưởng rằng mình vừa tỉnh lại nên nhìn lầm, vô thức chớp mắt vài cái, mà hình ảnh trước mắt vốn không phải nhìn lầm.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play