Những cảnh tượng như mảnh vụn lướt qua trước mắt, Ứng Lê chắp vá rời rạc ra cuộc sống suốt hai mươi năm qua của Kỳ Tà.
Những đêm mất ngủ cả đêm.
Uống thuốc không ngừng nghỉ.
Ứng Lê cảm thấy anh rất đau đớn, nhưng cậu lại bất lực, ngay cả ôm anh một cái cũng không làm được, chỉ có thể trơ mắt nhìn Kỳ Tà nhặt từng viên thuốc rơi trên mặt đất.
Đợi đến khi nước mắt sắp cạn khô, trong lúc ngẩn ngơ, Ứng Lê thấy một ánh lửa chiếu trên cửa sổ sát đất to lớn.
Dường như là bình minh.
Kỳ Tà ngồi trên mặt đất, nhắm mắt lại.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play