Không có tình bạn mãi mãi, cũng không có kẻ địch mãi mãi, chỉ có lợi ích là mãi mãi.

Lần này đi công tác là đi bàn chuyện đầu tư với Lục Thị.

Hợp tác trong làm ăn có một nửa là bàn trên bàn cơm.

Cửa phòng bao mở ra.

Chàng trai trẻ mặc áo cộc tay màu đen ở bên trong đang duỗi chân thoải mái mà chơi game.

Thẩm Diệp nhíu mày một cái:

- Sao lại là cậu?

Nghe thấy giọng nói vang lên, cậu ấy buông điện thoại xuống quay đầu lại.

Mái tóc ngắn màu xám bạc làm tôn lên khuôn mặt đẹp trai, tỏa sáng.

Hai tay gối sau đầu, tư thế lười biếng:

- Hết cách rồi, ba tôi không muốn nhìn thấy anh.

Cậu ấy quét mắt nhìn về phía sau rồi dừng lại trên người tôi, ánh mắt cậu ấy sáng lên.

- Chị ơi có bất ngờ không?

Nhìn thấy rõ khuôn mặt của cậu ấy, tôi lặng lẽ lùi lại hai bước.

Kinh sợ thì có ấy.

Đánh chết tôi cũng không ngờ tới, người ngày nào cũng gọi tôi một câu chị ơi, hai cậu chị ơi là cậu chủ Lục.

Hôm đó tôi mặc quần áo lao công, nhân cơ hội mò vào phòng làm việc của chủ tịch Lục.

Thời gian nghỉ trưa, trong đó không có một ai, tôi cầm lấy cái bình xịt nhỏ rồi đổ vào cây phát tài.

Bỗng nhiên đằng sau bàn làm việc vang lên âm thanh sột soạt.

Chàng trai với cái đầu ổ quạ đứng dậy từ phía sau bàn, vẫn còn ngái ngủ đang sững sờ nhìn tôi.

Tôi sợ đến mức không dám cử động.

- À... ờm... tôi là nhân viên vệ sinh của công ty, tưới nước.

Cậu ấy bỗng nhiên cong môi cười.

- Đừng lo lắng, tôi là thực tập sinh đang lén lút trốn việc.

Cậu ấy lấy cái ấm nước trên bàn đưa cho tôi.

Cậu ấy nói nhỏ:

- Chị ơi, dùng cái này tưới sẽ chết nè~

Lúc đối mắt với nhau, từ trong mắt cậu ấy tôi nhìn thấy sự ăn ý.

Trong lòng tôi nghĩ, bé đẹp trai này cũng khá tốt đấy chứ. ( truyện đăng trên app TᎽT )

Sau đó cậu ấy đề nghị thêm phương thức liên lạc, tôi háo sắc nên cũng đồng ý.

Cậu ấy cả ngày cứ mở miệng là chị ơi, đóng miệng cũng chị à nói chuyện với tôi, hẹn tôi đi ăn, nhưng mấy lần đều do tôi có việc đột xuất nên bỏ lỡ.

Sau đó mặc dù tôi với ông chủ bắt nạt cậu chủ Lục nhưng vẫn chưa từng gặp mặt cậu ấy.

Nào biết cậu ấy chính là cậu ấy.

Vừa mới nghĩ vậy cậu ấy đúng là có hiếu mà.

Ăn câu táo rào cây sung.

Lục Minh ân cần ấn tôi ngồi xuống vị trí trống ở giữa cậu ấy và Thẩm Diệp.

Cậu ấy cầm lấy thực đơn nhét vào tay tôi:

- Chị ơi, xem xem chị muốn ăn cái gì.

Hoàn toàn bỏ qua sự tồn tại của người thứ ba.

Người không biết còn tưởng là buổi hẹn hò của hai người.

Ánh mắt Thẩm Diệp không rõ có ý gì nhìn hai chúng tôi.

Ánh mắt lướt qua kiểu tóc của Lục Minh hơi dừng lại.

Khóe môi cong lên thành một độ cong nhỏ.

- Đúng là con dê thả rắm con cừu, vừa sang chảnh vừa hôi tanh.

"..."

"..."

Vừa lúc đồ ăn được mang lên.

Lục Minh xoay đĩa đĩa bò xào rau cần ở trước mặt sang bên cạnh. Động tác nhỏ không thể thấy.

Bỗng nhiên bên trái  vang lên một giọng nói lạnh băng:

- Phượng tỷ ăn anh đào, người xấu miệng vẫn ngậm.

"..."

Cậu thiếu niên tức đến mức nắm chặt nắm đấm.

Bỗng nhiên nhớ đến gì đó, nhướn mày nhìn Diệp Thẩm.

- Chị ơi, anh ấy đối xử với em như này thì thôi đi, bình thường sẽ không phải sẽ hung dữ như vậy với chị chứ?

- Chị ơi sao chị không nói gì? Không lẽ là thật sao?

- Phụ nữ gần ba mươi xinh đẹp như hoa, đàn ông gần ba mươi như quả dưa chuột héo. Chủ tịch Thẩm năm nay cũng hai mươi sáu rồi nhỉ? Chậc chậc.

Tôi: "..."

Cậu đừng nói nữa, không nhìn thấy mặt ông chủ tôi đen như đít nồi rồi à.

Vì để giảng hòa, tôi hốt hoảng dùng đũa chung gắp một cái đùi gà bỏ vào bát Lục Minh.

- Ăn cơm, ăn cơm.

Cậu thiếu niên ngừng công kích, từ từ để lộ ra hai cái lúm đồng tiền nhỏ.

- Em nghe chị.

- Thư ký Quý, đừng quên cô là người của ai.

Mắt thấy vẻ mặt âm trầm của Thẩm Diệp, tôi vội vàng lại rót cốc nước cho anh ấy:

- Sếp uống nước đi này.

Lục Minh gặm đùi gà nhỏ giọng nói:

- Đồ hẹp hòi, uống nước lạnh.

- Thư ký Quý thì làm sao, chị ấy là đàn chị của tôi.

"..."

Hình như cậu chủ Lục học ở đại học Bắc Kinh thật.

Bầu không khí nhất thời hơi im lặng.

Khung cảnh này tôi không thể khống chế được nữa rồi, hay là hai người đánh nhau đi?

Đầu lưỡi Thẩm Diệp liếm hàm dưới. Có thể thật sự bị tức điên rồi, trông thất lễ mà lại ấu trĩ.

- Thích bám víu mối quan hệ vậy sao, sao cậu không nói trái đất là nhà của cậu đi? Trường học rộng như vậy một tháng có thể gặp mấy lần?

- Còn đàn chị, sao cậu không hỏi cô ấy xem ai ngồi cùng bàn với cô ấy suốt hai năm cấp ba.

- Nếu không phải xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bây giờ cậu kiểu gì cũng phải gọi tôi một tiếng đàn anh.

Hai đôi mắt không hẹn mà nhìn về phía tôi.

Trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết.

Ánh mắt tôi lay động, cố giả vờ trấn định rồi cúi đầu ăn dưa hấu:

- Ha ha dưa hấu này ngọt quá.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play