Sau đó một việc khiến cậu vô cùng ngạc nhiên xảy ra. Vị tiểu thư thoạt nhìn mong mang yếu đuối như nhành hoa ngậm sương kia lại vẫn thản nhiên nở nụ cười, duyên dáng đặt bàn tay thanh mảnh của mình vào tay cậu, bất chấp một loạt ánh mắt sắc như dao chém bay đến từ tứ phương tám hướng. Cô chẳng những không hề run sợ chút nào, mà sau khi đã nhận lời mời còn hướng Cale cười vô cùng dịu dàng, trong đôi mắt trong trẻo chứa đầy tình cảm nồng nhiệt mà cậu không hiểu được.

"Cale-nim." Giọng của người thiếu nữ rất êm ái và ngọt ngào, nghe như ngọc thạch chạm vào đồ sứ, thanh âm vô cùng đẹp đẽ, "Cuối cùng em cũng gặp lại ngài."

"Vị tiểu thư kiều diễm này, chúng ta từng gặp nhau sao?" Cale nở nụ cười xã giao quen thuộc, lòng lại nghi hoặc, hai người chắc chắn chưa từng gặp, chứ làm sao cậu lại có thể quên được người xinh đẹp nổi bật như thế này.

Người thiếu nữ nâng khóe môi lên, cười còn rực rỡ hơn cả biển hoa nở rộ dưới ánh trăng ở hoa viên hoàng gia ngoài cửa sổ, đôi mắt xanh chứa đầy ánh sáng vụn vỡ lóng lánh tinh nghịch.

"Em nên tự giới thiệu nhỉ." Tiểu thư nọ rũ mi, thanh âm dịu dàng động lòng người. "Tên em là Rose, Rosemary Ivy Pandora."

Khóe miệng Cale cứng đờ.

Vừa nãy cậu đã nhìn hoa văn trên mặt nạ bạc khảm ngọc trai kia, là hoa văn đến từ một quốc đảo rất xa ở phía Bắc, tên là Công Quốc Idnastra. Sở dĩ Cale lại dành ra chút tế bào não quý giá mà nhớ đến quốc gia này là bởi vì ngôn ngữ bọn họ dùng có bảng chữ cái và cách viết tương tự như tiếng Anh ở Trái Đất, nhưng cách đọc và nghĩa thì khác nhau.

Mới rồi cô ấy giới thiệu cô ấy tên gì nhỉ?

Rosemary Ivy Pandora?

R.I.P?

Có ai lại đi tự nguyền rủa mình như thế hả trời!

Trên trán Cale lén xuất hiện mấy hắc tuyến, nụ cười xã giao suýt chút nữa thì không giữ được.

Rosemary thấy cậu cứng đờ, lại cười lên lanh lảnh.

Cale nghe thanh âm ấy, tự nhủ khi về nhà nên mua một chiếc chuông bạc lắc nghe xem sao.

Bởi vì thanh âm này thực sự quá xinh đẹp rồi.

"Ngài định chỉ nắm tay em thôi sao?" Tiểu thư nọ đặt ly rượu xuống bàn, duyên dáng kéo Cale tiến vào khu vực khiêu vũ, nhã nhặn lùi lại một bước, bàn tay mang găng lụa khẽ nâng làn váy cúi chào, động tác giống như thiên nga trắng dang cánh, đẹp đẽ không sao tả xiết.

Thiếu gia tóc đỏ bật cười, đưa tay mời cô.

Rosemary cười đến nỗi mắt cong lên như trăng non, nhẹ nhàng đặt tay lên tay Cale, khe khẽ siết nhẹ như thể kích động.

Người tóc đỏ rũ mắt, ôm lấy eo cô.

Bản nhạc du dương vang vọng khắp sảnh tiệc hoa lệ, những tiểu thư mỹ miều bắt đầu xoay làn váy, các quý ông điển trai cũng cầm lấy bàn tay của các bông hồng yêu kiều mình đã mời. Trong số những cặp đôi này, Cale và Rosemary là chói mắt nhất.

Một người như lửa cháy rực rỡ, một người như suối băng mát lành, hai nhan sắc xuất chúng của nhân loại cứ thế đứng chung một chỗ, hài hòa đến bất ngờ.

Giống như một đôi bích nhân từ tranh vẽ bước ra.

Alberu bẻ cái ly trong tay "rắc" một cái.

Ngàn phòng vạn phòng, cuối cùng vẫn không phòng được!

Hoàng Đế trẻ nào đó vô cùng hẹp hòi ghi một bút thù siêu lớn cho Công Quốc Idnastra, quyết định khi bàn giá nhập khẩu hương liệu vải vóc phải ép giá xuống còn một nửa, tuyệt đối không được nhiều thêm một phân tiền nào, tranh thủ dùng tiền của đám quý tộc chết tiệt kia lấp đầy quỹ đen của bản thân.

Đừng tưởng anh là Hoàng Đế thì không cần tiền, không có tiền em trai bị người trộm mất lúc nào không hay đấy.

Anh từ khi gặp Cale liền trở thành một nghèo hai trắng, tiền quỹ đen của anh đều dùng để dâng cho dongsaeng, mấy thứ khác tự giác né ra.

Alberu mặt không đổi sắc đổi một ly rượu khác, tiếp tục lườm cái đôi người đang nhảy đến đoạn cao trào bên kia.

Rosemary nghiêng người xoay làn váy, cái eo mềm mại như không có xương, lụa dệt cực đẹp bay nhảy theo cử động của cô tạo thành một đóa hoa bạc đón gió nở rộ, đá quý được đính lên lấp lánh dưới ánh đèn, một mùi hương len lỏi tỏa ra khắp sảnh. Tư thái thong dong nhưng tốc độ xoay không hề chậm, tóc dài cuốn quanh, các lớp váy bay lên để lộ đôi cao gót dát kim cương và mắt cá chân tinh xảo nhưng tuyệt nhiên không hề đụng phải Cale, chỉ như một cánh hoa được gió cuốn thoáng qua ánh mắt người nọ.

Giống như một bông hồng khắc ra từ đá quý trong suốt, trước giờ vẫn ở yên đó ngạo nghễ hút ánh mắt người nhìn, bỗng nhiên có một ngày sống dậy đem tầng tầng cánh hoa duyên dáng mở ra.

Cale nhất thời không rời mắt nổi.

Động tác khiêu vũ của thiếu nữ rất thanh thoát, nhã nhặn nhẹ nhàng, giống như gió mát phe phất thổi qua vườn hoa đương thì khoe sắc, đem tới mát lành và nhận lại một thân mùi hương ngọt ngào. Cale khiêu vũ cùng cô mới nửa bản nhạc đã cảm thấy có chút nghiện, cảm xúc thư thái len lỏi vào sâu trong tâm trí khiến thiếu gia khiên bạc thích thú vô cùng.

Vẻn vẹn là khiêu vũ cũng khiến người vui vẻ như vậy.

Thiếu nữ này, quả nhiên là kỳ lạ mà.

Một giai điệu nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, Cale khiêu vũ chưa đã thèm nhạc đã vội vã kết thúc.

Hai người cùng lùi lại một bước, ăn ý giữ một khoảng cách vừa đủ.

"Cảm ơn lời mời khiêu vũ của ngài, Cale-nim. Em đã rất vui." Tiểu thư tóc bạc nâng làn váy hành lễ, nghiêng đầu cười ngọt ngào với thiếu gia tóc đỏ.

"Là vinh dự của tôi." Cale mỉm cười, "Nhân tiện, em không định tháo mặt nạ sao?"

Rosemary nháy mắt, "Ở đất nước của em, một quý ông nhìn thấy gương mặt của một tiểu thư chỉ có một trường hợp duy nhất, đó là hôn lễ."

Cale cứng đờ.

"Cale-nim, ngài muốn kết hôn với em chăng?" Thiếu nữ tinh nghịch trêu.

Thiếu gia khiên bạc trầm mặc, "Em vẫn nên đeo mặt nạ đi."

Tiểu thư tóc bạc cười lên khanh khách.

Vũ hội kéo dài đến tận nửa đêm mới kết thúc. Sau khi xem pháo hoa, quan khách bắt đầu lục tục ra về.

Alberu phải đích thân tiễn mấy vị quân vương của các Vương Quốc khác, Cale cùng mọi người trong quân đoàn diệt thế nhàn nhã đứng xem. Nhấp một ngụm rượu, khóe mắt Cale thấy một màu bạc lóng lánh tiến về phía cửa.

Thiếu gia lười biếng tò mò ngó sang.

Rosemary khoác tay một vị thiếu gia trẻ tuổi cao lớn mặc quần áo màu lam nhạt, vừa rời đi vừa nhẹ giọng trò chuyện, trong đôi mắt xanh biếc lại tuyệt không có lấy một nét cười nào.

Người tóc đỏ bước nhanh theo, khi còn cách ba bước thì dừng lại.

Cale cất tiếng.

"Tiểu thư Pandora."

Bước chân hai người phía trước khựng lại.

"Hi vọng sẽ sớm được gặp lại em."

Rosemary quay đầu nhìn cậu.

Chỉ trong khoảnh khắc, đồng tử trong vắt không chỉ phản chiếu hình ảnh của Cale mà còn rực lên vui sướng.

Đôi mắt xanh pastel của thiếu nữ cong nhẹ thành hình trăng khuyết, con ngươi ánh lên sắc xanh lóng lánh rực rỡ như châu báu triển lãm dưới ánh đèn, ngàn vạn tia sáng giao nhau chiếu sáng đến tận đáy mắt sâu thẳm khiến người ta mê muội không thôi.

Cale ngẩn người.

"Rất nhanh sẽ gặp lại." Tiểu thư ấy nho nhã nhấc váy chào Cale, tiếng cười lanh lảnh vang vọng trong không gian ồn ã, mái tóc theo động tác xoay người mà tỏa ra một mùi hương ngọt mát như hoa hồng nở sau mưa.

Trong mục ghi nhớ tối nay của thiếu gia khiên bạc lại có thêm một dòng nữa, hoa hồng.

Mùi hương này thật sự khiến cho người ta động lòng.

Cale cứ thế nhìn theo bóng hồng mảnh mai kia, mãi cho đến lúc tiểu thư nọ được kỵ sĩ đỡ lên xe ngựa rời đi vẫn chưa rời mắt.

"Cale? Sao thế?" Alberu tiễn khách xong, thấy Cale đứng một chỗ ngẩn người liền đi tới lo lắng hỏi.

Trời xanh chứng giám, tên em trai tóc đỏ này của anh chỉ cần không có người giám sát một giây thôi là có thể gây chuyện tự hại mình được, làm đầu anh sắp trọc lóc đến nơi rồi.

"Không có gì." Thiếu gia tóc đỏ lắc đầu, "Hyung, có trang viên nào có vườn hoa hồng không?"

"Hoàng cung." Alberu thuận miệng đáp, "Sao lại hỏi thế?"

"Muốn mua."

Sổ sách trong lòng Alberu loáng cái phi tới tận bên kia đại lục, dùng tốc độ ánh sáng soi xét xem trên cả nước có bao nhiêu trang viên hoa lệ có vườn hồng, định bụng quay đầu liền dặn người đem toàn bộ hoa hồng ở mấy chỗ đó hủy hết đi, mấy loài hoa gì đó trong vườn thượng uyển cũng phải nhổ bỏ hết, đem trồng toàn bộ phải là hoa hồng quý hiếm!

"Phải là loại có mùi thơm." Cale bổ sung.

Hoàng đế tóc vàng quyết định ngày mai đổi sang dùng nước hoa có mùi hoa hồng dịu dàng và hương cỏ cây thanh nhã mát mẻ.

"Được, ta sẽ tìm cho em."

Sau đó lừa em tới Hoàng cung luôn, Alberu lặng lẽ bổ sung, bơ luôn hàng loạt ánh nhìn sắc như dao từ xung quanh phóng tới.

"Được."

Thiếu gia tóc đỏ hờ hững đáp, sau đó dẫn dàn hậu cung của mình quay về biệt thự Super Rock, phi một phát lên giường ngủ say đến tận trưa hôm sau mới dậy.
 

__________________________________________________________

Dự tính là fic này sẽ khá dài, tầm mười chương có lẻ ấy các cô ạ :>

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play