Con đường mà Vương Lượng dẫn bọn họ đi tuy có hơi khó đi nhưng quả thật đã tiết kiệm được không ít khoảng cách.
Khi vừa bước ra khỏi khu rừng là liền lập tức đi tới một con đường nhựa dẫn thẳng đến khu khách sạn nghỉ dưỡng, Thời Quang nhanh chóng trượt xuống khỏi lưng Hoắc Minh Viễn, khi cô vô tình quay đầu nhìn lại khu rừng mình vừa đi qua thì không khỏi cảm thấy giật mình.
Lúc này cô mới nhận ra, con đường mà Vương Lượng vừa dẫn bọn họ đi, cũng chính là con đường mà Hoắc Minh Viễn đã rẽ qua để thoát khỏi chiếc xe địa hình đuổi theo anh và cô vào ngày mùng 6.
Chẳng trách anh lại có thể tự tin tiến vào khu rừng này như thế...
"Sao rồi, em đã thấy đỡ hơn chưa?"
Không biết Vương Lượng đã đến bên cạnh cô từ khi nào, một câu nói của anh ta đã nhanh chóng kéo cô ra khỏi cảm giác căng thẳng của ngày mùng 6.
Thời Quang vội vàng thu hồi ánh mắt và khẽ lắc đầu, sau đó cô liền nhìn thấy Hoắc Minh Viễn đã nhận lại chai rượu từ tay Tần Huy, rồi anh vừa ngửa đầu uống rượu vừa đi theo con đường phía trước.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play