Gương mặt Đường Như Nguyệt xám xịt như tro tàn, máu trên mặt đã khô lại, tóc tai rối bù như bị chó gặm, quần áo cũng xộc xệch. Giờ đây cô ta hoàn toàn mất đi vẻ tươi tắn như xưa, trông chẳng khác nào một con búp bê rách nát bị xé toạc.
Nhìn con gái cưng đang thảm hại như vậy, Vương Tú Lan đau đớn như bị dao cắt vào tim, đồng thời cũng tràn đầy giận dữ và tự trách.
"Đừng đưa Như Nguyệt đi! Nó bị hại! Là Đường Giảo Giảo hại nó! Các người bắt Đường Giảo Giảo đi! Nó là con gái thứ hai của tôi! Con súc sinh đó từ nhỏ đã xấu tính, là nó cố tình tìm người bắt nạt chị gái mình! Các người mau bắt Đường Giảo Giảo!" 
Vương Tú Lan lại nghĩ ra một cách khác, lúc này bà ta chỉ muốn cứu con gái lớn của mình, không còn quan tâm gì khác nữa.
Sắc mặt Đường Hồng Binh thay đổi, trong mắt có ý định ngăn cản nhưng rất nhanh ông ta lại cúi đầu, rõ ràng đã chấp nhận hành động của Vương Tú Lan.
Đường Giảo Giảo đang lẫn trong đám đông, khuôn mặt đầy vẻ trào phúng. Đây chính là cha mẹ tốt của cô đấy ư?
Kiếp trước cô bị Dương Kim Sơn hại, cha mẹ nói cô đê tiện, còn nói ruồi không đậu vào quả trứng không nứt (*). Bây giờ Đường Như Nguyệt đi quyến rũ đàn ông thì họ lại muốn đẩy cô ra gánh tội thay.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play