Trong lòng chua xót, Thái Lãnh Hàn ai oán nhìn theo bóng lưng của Triệu Uyển Nhu, ủ dột bước theo cô vào nhà.
Trong bếp, thím Hai đã dọn xong bữa cơm chiều. Triệu Uyển Nhu đặt Ha Ha xuống đất, nhanh chóng rửa tay rồi cùng Thái Lãnh Hàn ăn cơm. Trong lúc ăn, cô cứ thỉnh thoảng lại nhìn Ha Ha mà tủm tỉm cười khiến Thái Lãnh Hàn càng thêm ngứa mắt, ghen tị và đau lòng gần chết. Lẽ ra ánh mắt của Triệu Uyển Nhu đã hướng về hắn, lẽ ra nụ cười của Triệu Uyển Nhu cũng dành cho hắn. Nhưng tại vì sự hiện diện của Ha Ha mà số “phúc lợi” ít ỏi hắn có được trong cuộc hôn nhân này đã bị chuyển mục tiều. Nhớ lại cái rút tay dứt khoát ban nãy của Triệu Uyển Nhu, trong lòng Thái Lãnh Hàn dâng lên một luồng oán khí.
Triệu Uyển Nhu không hiểu vì sao Thái Lãnh Hàn bỗng nhiên lại sa sầm mặt mũi. Nhưng cô cũng không dám nhìn thẳng hắn hay trực tiếp hỏi hắn mà chỉ dám mượn Ha Ha để dùng dư quang khóe mắt liếc hắn mà thôi. cô đang chờ Thái Lãnh Hàn nhắc lại về cái nắm tay ban nãy, hoặc hắn sẽ giải thích về lời hẹn ba năm kia, hay ít ra hắn cũng sẽ có một chút biểu hiện gì đó cho thấy hắn đang cố gắng muốn xây dựng tình cảm với cô.

Thế nhưng, Triệu Uyển Nhu đợi rồi lại đợi, chỉ đợi được gương mặt lạnh ngắt của Thái Lãnh Hàn. Khi bữa cơm đã ăn xong, thím Hai dọn dẹp rồi tạm biệt ra về, Thái Lãnh Hàn mới mở miệng nói. Nhưng lời hắn nói ra lại khiến Triệu Uyển Nhu vô cùng hụt hẫng:
- Sáng mai anh phải đi công tác sớm. Nếu em ở nhà này thấy buồn thì có thể đến ở với bố mẹ... của em.
- Anh đi công tác sao?

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play