Hiện tại cơ thể của Thưởng Nam không có cảm giác. Nếu có cảm giác thì một lúc đầu rơi, một lúc tay chân bay tứ tung, cậu chắc đã đau chết rồi.
Vì vậy khi quần bị tụt xuống, cậu cũng phản ứng chậm chạp, phải nhìn thấy thì cậu mới biết mình bị tụt quần.
Ngồi trên đùi Trần Huyền, anh cầm một chiếc quần dài màu trắng, lần lượt luồn từng ống quần cho A Nam. Chiếc quần dài vừa vặn tới mu bàn chân của A Nam, không chạm đất, trông rất gọn gàng.
Mặc xong quần, Trần Huyền xoay người A Nam lại, cởi áo hoodie trên người cậu ra, mặc sơ mi trắng trước rồi thắt cà vạt.
Búp bê thì nhỏ, quần áo cũng nhỏ, phụ kiện lại càng nhỏ hơn, Trần Huyền dùng ngón tay kẹp lấy chiếc cà vạt kẻ sọc xanh trắng nhỏ xíu, gương mặt hiện lên vẻ tập trung nghiêm túc. Nhìn vẻ mặt của anh, người ta dễ nghĩ rằng anh đang nghiên cứu thứ gì đó rất quan trọng.
Cuối cùng, anh mặc lên người A Nam chiếc áo vest xanh đậm, hơi rộng một chút nhưng form rất đứng, vai áo không bị xệ xuống mà có độn vai vừa phải, không quá lố.
Trần Huyền đặt A Nam lên bàn, ngắm nghía cậu một hồi rồi gật đầu nói: “Nếu A Nam cũng là con người thì mặc bộ này chắc chắn sẽ rất đẹp trai.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT