Dường như hắn cảm thấy bất ngờ, con ngươi khẽ run lên.
Tống Căng vội vàng thu ánh mắt, hình ảnh vừa rồi nhìn thấy lại không hề biến mất khỏi đầu óc. Bàn tay xinh đẹp trong trí nhớ của nàng dính máu đầm đìa, theo xương ngón tay, từng giọt từng giọt rơi xuống từ đầu ngón tay.
Bởi vậy có thể thấy được, Chương Vĩnh Di ra tay rất tàn nhẫn.
Thầy trò trong quan trường, không giống với phu tử học trò trong học đường. Trong chốc lát, nàng đã cảm thấy quan hệ của hai người này rất thân thiết, lại tò mò rốt cuộc Tạ Liễm phạm phải sai lầm gì mới khiến Chương Vĩnh Di dùng gậy đánh hắn.
"Người trong nhà còn khỏe không?" Chương Vĩnh Di hỏi nàng.
Tống Căng hành lễ với ông, gật đầu nói: "Người nhà đều khỏe mạnh, mẫu thân cũng chuẩn bị đến đây nói lời cảm ơn, chỉ là bệnh tình chưa khỏi hẳn, đành phải tạm thời đợi một chút."
Cũng không biết có phải ảo giác hay không, nàng cảm thấy ánh mắt của Chương Vĩnh Di rất thân thiết.
Chương Vĩnh Di bỏ cây thước xuống, khi nhìn nàng đáy mắt nhiều thêm vài phần vui mừng và ý cười, còn nói: "Mới chớp mắt mà con đã lớn như vậy. Nơi này không sạch sẽ, Hướng Văn, dẫn Nguyên Nương tới chỗ mẫu thân con. Mẫu thân con cũng nhớ con bé."
Tống Căng không nhịn được mà nhìn về phía Tạ Liễm. Chỉ mới nửa ngày không gặp, sắc mặt của hắn lại càng tái nhợt hơn. Mà Chương Vĩnh Di nói không sạch sẽ, rõ ràng là nói máu trên người Tạ Liễm. Nhưng đang yên đang lành, tại sao trên người Hình Bộ thị lang lại đầy máu chứ?
"Thế muội theo ta đến chỗ mẫu thân ngồi một chút đi." Chương Tứ Lang nói.
Tống Căng do dự trong nháy mắt, vẫn nhìn về phía Chương Vĩnh Di hỏi: "Tạ đại nhân, hắn..."
Nàng vừa lên tiếng, ngoại trừ Tạ Liễm, tất cả mọi người đều nhìn về phía nàng.
Tống Căng hơi xấu hổ, nhỏ giọng nói: "Sắc mặt của Tạ đại nhân trông như mất máu quá nhiều. Nếu còn không cầm máu, sợ sẽ nguy hiểm đến tính mạng, Chương bá phụ." (App TYT)
Bốn phía vắng vẻ, chỉ có lá trúc bị gió thổi đến rung động rì rào, rơi xuống đá xanh đầy đất, cái bóng loang lổ.
Tạ Liễm mặc y phục màu đỏ tím đậm, gương mặt không có chút máu, lặng yên không một tiếng động đứng ở dưới rừng trúc giống như muốn hòa vào trong bóng tối ảm đạm bất kỳ lúc nào. Nhưng mùi máu tươi di chuyển trong không khí khiến người khác không thể xem nhẹ được.
Một lúc lâu sau.
Chương Vĩnh Di nói: "Hàm Chi đi chung với Tứ Lang, đến chỗ sư mẫu con lấy thuốc đi."
-
Ba người đi chung với nhau, Chương Tứ Lang lại không nói một lời, một mình đi ở phía trước.
Chủ nhà không nói lời nào, Tống Căng cũng im lặng theo. Nhưng cách gần như vậy, nàng có thể ngửi được mùi máu tanh nồng đậm trên người Tạ Liễm, còn nặng hơn so với buổi sáng hôm nay, gần như hoàn toàn che phủ mùi mực trên người hắn. Trong lúc đi, tay áo tung bay, lộ ra một đoạn cổ tay cứng cáp của hắn. Máu nhỏ giọt từ đầu ngón tay của hắn, là có vết thương chưa băng bó.
Nàng nhìn Chương Tứ Lang đi xa, trong lòng suy nghĩ. Một lúc sau, Tống Căng lấy một viên thuốc từ trong túi tiền ra nói với Tạ Liễm: "Viên thuốc này ích khí bổ huyết, từ trước đến nay hiệu quả rất tốt."
Tạ Liễm đi chậm, nhưng bước chân dài hơn nàng. Hắn bỗng dừng lại, thân hình khẽ lung lay, con ngươi đen nhánh như sương mù chậm rãi tập trung, chậm rãi nói: "Không cần."
Trong đôi mắt thiếu nữ trước mắt hiện lên vẻ lo lắng.
Cuối cùng Tạ Liễm cũng chậm chạp khó hiểu nhận ra, nàng có vẻ như hơi kỳ quái. Từ trước đến nay nàng luôn sợ hắn, cũng từng ghét hắn, trong lòng không biết cất giấu bao nhiêu suy đoán không tốt về hắn. Nhưng nàng, có cái gì phải lo lắng chứ...
"Tạ đại nhân." Nữ lang lên tiếng.
Trước khi hắn lấy lại tinh thần, trán đã bị người khác nhẹ dò xét. Ngón tay của đối phương mềm mại mát lạnh, lướt qua như gió. Nếu như không phải ống tay áo của nàng mang theo một cơn gió đắng chát, hơi thở hơi ngứa rơi vào cằm hắn thì hắn gần như muốn nghi ngờ đó là một trận ảo giác.
"Sốt cao." Tống Căng nói, lại bổ sung: "Nhìn sắc mặt của ngài, chỉ sợ đã bị mất máu rất nghiêm trọng."
Đôi mắt đen như mực của Tạ Liễm chớp một cái, hắn hơi buồn rầu nhíu mày, lại giãn ra. Hắn rốt cục phát hiện ý thức của mình trở nên rất đờ đẫn, mất đi sự nhạy bén thường ngày, có một số trường hợp hắn ứng phó hơi không biết làm sao. Ví dụ như Tống Căng nói chuyện trước mắt, nàng cầm thuốc lại nói câu gì đó, bên tai hắn ong ong nghe không rõ.
Tạ Liễm không động đậy.
Thiếu nữ đối diện giằng co rất lâu, rốt cuộc đưa tay nắm lấy cổ tay hắn, cho hắn một viên thuốc màu nâu nhạt.
Rốt cuộc hắn cũng nghe thấy nàng nói: "Ăn nó."
Hắn mím môi, cuối cùng cũng nghe lời giơ tay lên. Nhưng ngay lúc này, sau khi ý thức của Tạ Liễm chống đỡ rất lâu cuối cùng hoàn toàn sụp đổ. Ngay cả hắn cũng không khống chế được, ngực ho ra một ngụm máu lớn, trước mắt tối sầm hôn mê bất tỉnh. Trước khi nhắm mắt lại, hắn chỉ nhìn thấy khuôn mặt vừa kinh ngạc vừa hoảng sợ của Tống Căng.
... Thật sự rất kỳ quái.
Máu nóng bắn lên mặt Tống Căng, nàng không hề kháng cự mà giơ tay đỡ Tạ Liễm. Nhưng thân hình của nam nhân cao lớn, ngay cả nàng cũng ngã xuống đất. Nàng nắm chặt Tạ Liễm ngã xuống, lại phát hiện được y phục trên người hắn gần như đã bị máu thấm ướt.
Hắn không muốn sống nữa sao?
Tống Căng cạn lời đến cực điểm, vừa nhét viên thuốc vào trong miệng Tạ Liễm vừa kêu gọi Chương Tứ Lang.
Quả nhiên Tạ Liễm bị thương quá nặng, chỉ là vết thương này đến từ đâu, người của Chương gia lại giữ kín như bưng. Ngược lại không lâu sau, Tần Niệm đã vội vàng đi tới, đi vào nhìn thoáng qua Tạ Liễm đang hôn mê lại cắn răng giận dỗi đi ra ngoài.
Tống Căng ngồi ngây ngốc dưới cây tử đằng.
Tần Niệm nhào vào khóc lớn tiếng, dọa nàng giật mình. Do dự một lúc, Tống Căng chuẩn bị xoay người rời đi lại bị Tần Niệm nắm lấy tay áo. Tiểu cô nương kia trừng mắt nhìn nàng, không thể nói rõ là biểu cảm gì.
"Làm sao vậy?" Tống Căng hỏi.
Tần Niệm nức nở: "Đều tại tỷ, đều tại tỷ... A huynh của ta xong rồi, lúc này hắn hoàn toàn xong rồi. Tống nương tử, còn mệt a huynh của ta đối xử với tỷ tốt như vậy... Hắn cũng không nợ Tống gia các người cái gì! Hắn điên rồi..."
Lời không đầu không đuôi này lại khiến trái tim Tống Căng bị bóp chặt.
Nàng cúi thấp người, lại hỏi: "Tạ đại nhân làm sao vậy? Hắn bị vụ án của cha ta liên lụy sao? Hay là chuyện khác?"
Tần Niệm che mặt khóc lớn, tức giận đẩy Tống Căng một cái rồi đột nhiên đứng lên, "Tỷ không biết cái gì hết, tỷ không làm được cái gì hết. Tỷ cút ngay!"
Tống Căng bị đẩy lảo đảo một cái, ngã ngồi trên cỏ.
"A Niệm!" Cách đó không xa có người quát lên, Tống Căng không hề đứng lên, nhìn qua đó cùng với Tần Niệm.
Không biết Tạ Liễm đã tỉnh lại từ lúc nào.
Hắn khoác một bộ đạo bào rộng thùng thình màu sương, tóc chưa buộc rủ xuống gò má gầy guộc, đuôi tóc bị gió thổi tung bay. Cả người gầy trơ xương, khuôn mặt tái nhợt lạnh nhạt, chỉ có gương mặt màu đen âm trầm.
Chỉ đứng một lúc như vậy, trên chiếc áo trung y trắng như tuyết đã bị máu nhuộm đỏ, đỏ đến chói mắt.
Tạ Liễm lại như không hề phát hiện, chỉ nói: "Ta đã đắc tội với một số người trong triều, mấy ngày nay bên người không an toàn. Tống nương tử, bây giờ ngươi cũng đã thấy dáng vẻ của ta, từ nay về sau ngươi vẫn nên nghe theo lời dặn dò của ta cho thỏa đáng." ( truyện trên app T Y T )
Tống Căng không nói, nhìn Tạ Liễm ho ra máu.
Hắn rõ ràng là trọng thần của thiên tử, lại là đệ tử của Thứ phụ Chương Vĩnh Di. Ngay cả Thủ phụ Phó Dã Bình cũng ngầm thừa nhận hắn qua lại với Phó Quỳnh Âm. Người bình thường, cho dù muốn đắc tội với Tạ Liễm cũng đắc tội không được.
Nàng nhớ tới lời nói của Tần Niệm, tim đập rất nhanh.
Gần như trong nháy mắt, Tống Căng đã có suy đoán.
Nàng đứng lên, nhấc váy đi về phía Tạ Liễm.
Tạ Liễm hơi bất ngờ, dựa vào cánh cửa đỏ thẫm, rũ mắt nhìn nàng đến gần. Tống Căng đi đến bên cạnh hắn, thẳng thắn ngẩng mặt lên nói: "Đại nhân nói mấy câu với ta đi."
Mùi thuốc đã che đậy được mùi máu tanh trên người hắn, Tống Căng chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.
Người đối diện lui về phía sau một bước, Tống Căng đưa tay đóng cửa lại, không để ý đến tiếng kinh hô của Tần Niệm bên ngoài, Tống Căng nhanh chóng mở miệng: "Hoàng Lăng Án mà cha ta đề cập đến có liên quan đến Thái hậu nương nương đúng không?... Những lưu dân đến đây mấy ngày trước, nếu như là quan binh Thái hậu nương nương triệu tới bức vua thoái vị. Tạ đại nhân rõ ràng là giết tư binh, ép Thái hậu nương nương giam cầm trong Cung Trường Nhạc, không phải là ngài lập công lớn sao?"
Tạ Liễm ngồi trước bàn, rũ lông mi xuống.
Lúc này hắn cởi mũ quan, cũng có chút thoải mái nhàn vân dã hạc*. Nhưng lời nói ra vẫn tuyệt tình lạnh lẽo, không mang theo chút cảm xúc nào: "Ngươi đoán đúng rồi đấy, những lời này nói ra lại là đại bất kính. Nếu bản quan cố ý thì hôm nay ngươi sẽ bị diệt khẩu."
(*Nhàn vân dã hạc: tự do thoải mái, không bị ràng buộc, câu thúc.)
"Tạ đại nhân cần gì cứ phải dọa ta." Tống Căng khó chịu.
"Mặc dù Thái hậu bị giam cầm nhưng vây cánh của người lại được bệ hạ trọng dụng." Tạ Liễm rót chén nước cho nàng, lại ho đến mức khiến nước đổ ra nửa chén: "Vụ của cha ngươi, bệ hạ và bọn họ đều không hài lòng."
Tống Căng mím môi, có một cơn tức giận khó tả. Đã qua lâu như vậy nàng cũng biết trong khoảng thời gian ngắn hoàn toàn không có khả năng lật lại bản án của vụ Hoàng Lăng Án. Cho nên nàng tránh đi chuyện này, chỉ hỏi hắn: "Vậy còn ngài? Tần nương tử... Tần Niệm nói, ngài không ổn lắm."
Rốt cuộc Tạ Liễm cũng ngẩng mặt lên, nhìn thẳng nàng. Đối phương có đôi lông mày dài sắc bén, đôi mắt đen thâm trầm. Trước kia nàng luôn cảm thấy quá mức tàn nhẫn tuyệt tình, hôm nay cuối cùng cũng chậm rãi nhìn ra một chút thâm trầm, cẩn thận.
Hắn nói: "Tống nương tử, ngươi có biết trên tay ta dính bao nhiêu máu người không?"
Tống Căng cứng họng.
Hắn lại nói: "Người như ta, cho dù quyền cao chức trọng không phải cũng nên có kết thúc thê thảm sao?"
Thật ra hắn nói không sai chút nào.
Chỉ là một người lý trí, tỉnh táo với bản thân như vậy, lại là một loại tàn nhẫn.
"Nhưng mà..." Tống Căng không có tình cảm gì với hắn, ngược lại, nàng càng nghi ngờ và sợ hắn nhiều hơn. Nhưng giờ phút này, nàng vẫn có một chút áp lực khổ sở không nói nên lời, ít nhất tất cả những chuyện Tạ Liễm làm... Rất khó dùng sự tốt xấu đơn thuần để nhận xét.
"Nhưng A Niệm và Chương Tứ Lang, còn có Chương thế bá..." Nàng nhịn không được lẩm bẩm.
Tạ Liễm lắc đầu, hắn uống ngụm nước, "Tống nương tử, mạng người trong tay ta không dưới 10.000 người. Trong nhiều người như vậy, luôn có oan hồn, luôn có kẻ chết thay. Chẳng lẽ ngươi không nên buồn bực vì những người này sao?"
Tống Căng run rẩy mạnh mẽ, nàng đột nhiên nhớ tới phụ thân và huynh trưởng. Nhưng nàng nhìn Tạ Liễm phong khinh vân đạm* trước mắt, lại nhịn xuống cảm giác sợ hãi kia, lại nói lần nữa: "Cho dù như thế nào, Tạ đại nhân là ân nhân của ta. Nếu có một ngày, ta có năng lực, tất sẽ giúp Tạ đại nhân."
(*Phong khinh vân đạm: thờ ơ, lạnh nhạt, bình thản, không màng đến điều gì khác, tựa như gió nhẹ mây hờ hững trôi.)
Người đối diện im lặng cầm ly nước, lắc đầu.
Nhưng dưới ánh mắt của Tống Căng, hắn vẫn nói: "Lỗ hổng của Hoàng Lăng Án vốn là do phụ thân ngươi giao cho ta, lấy tiền từ nhà mẹ đẻ của Thái hậu về bù vào chỗ thiếu hụt ở Tây Bắc. Vốn dĩ sau khi Tống Các lão bị buộc tội, vốn nên bắt giữ ở Hình bộ và để lão sư thẩm tra xử lý nhưng lại bị Triệu Bảo chặn đường... Trước khi lão sư dâng tấu đã bí mật giết chết phụ thân và huynh trưởng của ngươi, lão sư chỉ có thể bảo vệ được Tống Mẫn."
Tống Căng đã có suy đoán tương tự, nhưng chính tai nghe thấy vẫn cảm nhận được bi thương từ trong đó. Nàng nhịn xuống đau xót, nói câu cảm ơn.
"Ở chỗ của lão sư có thư do chính tay phụ thân ngươi viết để lại cho ngươi." Giọng điệu của Tạ Liễm ôn hòa một chút: "Tống nương tử, sau ngày hôm nay, Tống gia hãy tránh xa những tranh chấp này đi."
Tống Căng im lặng, gật đầu.
Hắn nói đúng, nếu vây cánh của Thái hậu vẫn còn thì bây giờ Tống gia cũng chưa chắc an toàn.
Nhưng lúc này lại hơi kỳ quái.
Tần Niệm đúng lúc cãi nhau với hắn, Chương Tứ Lang như cũng thật sự nổi giận. Ngay cả Chương Vĩnh Di cũng tự mình dùng thước xử phạt hắn.
Nàng muốn nói lại thôi, muốn bổ cứu thêm một chút gì đó.
"Không cần áy náy, ngươi đã làm rất nhiều rồi." Tạ Liễm như nhìn ra sự rối rắm của nàng, lời nói gần như ôn hòa.
===
TN Team: Mọi người còm nhiều nhiều tiếp thêm động lực cho tụi mình nhé!! Tụi mình mong mọi người lắm á!! (´▽`ʃ♡ƪ)