Thấy vậy, Vu Mã Bác có chút xấu hổ gãi đầu: “Nói cái gì vậy, người nên nói xin lỗi là tôi mới đúng, chưa phân biệt tốt xấu gì đã rống lên với cậu, cậu cũng là bị tôi dọa nên mới không giải thích được.”
Văn Đông nghiêm túc nói: “Đồng Tiểu Tùng, chuyện này không trách cậu, là lỗi của Cố Hiên, cậu ta bắt nạt người khác, bây giờ tôi có chút hoài nghi cái chết cả ba người bạn cùng phòng trước kia của cậu, hẳn ít nhiều cũng có quan hệ với cậu ta.”
Đồng Tiểu Tùng thở phào nhẹ nhõm, cậu nhịn không được nở nụ cười, quả nhiên giống như lời Tri Huyền nói.
Không phải ba người họ không làm bạn với cậu, mà là chính cậu vứt bỏ bọn họ.
Thì ra chỉ cần lấy hết dũng khí giải thích rõ ràng, cũng không phải không thể được tha thứ.
Lá gan lớn hơn một chút, cậu nhỏ giọng nói: “Người ngày đó ở trường học cũ bắt nạt tôi, tôi cũng ngửi thấy được trên người người đó có mùi đốt giấy, Cố Hiên đêm đó bảo tôi cầm lấy chậu đồng, trên người cũng có loại mùi này, chỉ là có hơi nhạt, tôi cũng có chút hoài nghi…”
Vẻ mặt Văn Đông càng nghiêm túc: “Chuyện này trước đúng nói với người khác, ngày mai hỏi Đường Vũ Tâm rồi nói sau, Cố Hiên người này rất nguy hiểm.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT