Văn Đông: “Đại Lâm, cậu đừng nói chuyện, để Đại Bác nói xong đã.”
“Tôi thật sự không thể đi ra được!” Vu Mã Bác vội nói: “Lúc đó tôi cũng sợ, nhưng đột nhiên nghĩ ra một cách, không phải nói ma sợ người độc ác sao? Tôi liền chửi tục liến thoắng, còn rất hung hăng lấy tay gõ tay vịn cầu thang rồi đi ra ngoài, nhưng tôi luôn cảm thấy ngoài tôi ra, phía sau còn rất nhiều tiếng bước chân khác, hôm qu tôi rất hoảng, sau khi trở về lại cảm thấy chắc mình suy nghĩ quá nhiều, có lẽ không có chuyện gì đâu nên không nói với các cậu, ai mà biết được… Bây giờ tôi rất hối hận!”
Đồng Tiểu Tùng ngây ngẩn cả người, chuyện này không liên quan đến chậu đồng?
Văn Đông thở dài: “Đại Bác, cậu đúng là đã mang về một thứ đáng sợ.”
Vu Mã Bác ghé vào thành giường nhìn xuống Đồng Tiểu Tùng: “Đồng Tiểu Tùng, sụ có kinh nghiệm trong chuyện này, cậu hãy nói cho bọn tôi biết…”
“A! Thò đầu vào! Đừng có mà thò cái người ra như thế!” Kha Lâm có bóng ma tâm lý, tùy tiện cầm lấy thứ gì đó ném về phía Vu Mã Bác: “Nếu thật sự không được thì cậu xuống giường ngay!”
Vu Mã Bác từ trên giường trên bò xuống, tiện tay kéo cái ghế đặt đít ngồi xuống.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT