Sau khi Hà Thư Lan đi, bà lão lập tức thay đổi thái độ, mặt mày dữ tợn, nắm chặt tay con dâu mà trách mắng: “Sao không nói sớm hả? Sao cô không nói sớm hả?”
Lỡ như vì lời nói của bà ta khi nãy mà khiến vợ lãnh đạo giận, chắc chắn bà ta sẽ trút giận lên con dâu mình.
Người phụ nữ hiền lành yếu đuối bị mẹ chồng bắt nạt cũng không dám phản kháng, cô cúi đầu, chỉ biết khóc lóc mà không dám cãi lại câu nào.
“Khóc cái gì mà khóc? Tôi mới đến được mấy ngày mà đã khóc rồi hả?”
“Chẳng phải vì cô chăm sóc không tốt cho cháu trai của tôi nên tôi mới phải xa xôi đến đây sao? Tất cả là lỗi của cô, một đứa con cũng chăm sóc không xong.”
Thấy cô vẫn im lặng không cãi lại, bà lão lườm cô một cái, đắc ý nói: “Được rồi, sau này cô chăm sóc tốt cho cháu vàng của tôi, còn con bé kia, ở làng em cô có một bà góa muốn nhận con nuôi để lo lúc tuổi già, lần này tôi về sẽ đưa con bé cho người ta.”
Trong nhà có hai đứa trẻ, đứa lớn là con gái, đứa bé là con trai. Nghe ý mẹ chồng, bà muốn đem cháu gái ruột của mình cho một bà góa phụ ư?
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT