Trên mặt đất có thảm lông dày, giẫm lên đương nhiên không tạo ra bất cứ âm thanh gì. Nhưng Tần Phương Luật vẫn không thể kìm được mà nhẹ nhàng tiến đến.
Cậu trai này kể cả khi ngủ cũng rất gọn gàng, nhã nhặn. Cả người chỉ chiếm một góc nhỏ trên ghế sô pha.
Nguyễn Tồn Vân ngủ rất say, hơi thở đều đều, lông mi nhẹ nhàng rủ xuống giống như chiếc quạt nan dày.
Khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của cậu tựa vào tay ghế sô pha làm má phồng lên rất dễ thương khiến người ta chỉ một chọc một cái.
Rất ngoan xinh yêu.
Giống như Jigglypuff!
Jigglypuff: con pókemon màu hồng hồng tròn tròn
Nguyễn Tồn Vân thật sự không phải do pókemon biến thành đấy chứ?
Tần Phương Luật nhanh chóng nhận thấy suy nghĩ của mình thật ngây thơ, lập tức cắt đứt luồng suy nghĩ không hợp lí này, khoé môi cũng bất giác nhếch lên.
Trên bàn vẫn còn hộp cơm được xếp lại chỉn chu, nhìn qua là biết cậu vừa ăn cơm trưa ở đây.
Lý trí nhanh chóng chiếm lĩnh não bộ.
Không đúng, bình thường Nguyễn Tồn Vân thường cùng các đồng nghiệp khác ra ngoài ăn cơm mà, tại sao hôm nay lại ở đây ăn cơm một mình? Bên ngoài kia cũng có phòng nghỉ, nhưng tại sao cậu lại đi sâu vào nơi vắng vẻ như thế này? Cậu ngủ sâu vậy hẳn là rất mệt mỏi, khối lượng công việc quá nhiều sao? Cậu có phải chịu không khí làm việc khó chịu gì không? Khu nghỉ ngơi trong công ty quá ít sao?
Trước đây, Tần Phương Luật không quan tâm thể xác hay trạng thái tinh thần của nhân viên có vấn đề gì bởi công ty có bộ phận chuyên môn về tâm lý có thể giúp đỡ. Tần Phương Luật luôn luôn cảm thấy vấn đề không thuộc phạm vi trách nhiệm của anh.
Nhưng sau khi nghe Trình Khai nói, anh lại vô thức chú ý tới chuyện này.- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Tần Phương Luật là một người lãnh đạo, đáng lẽ anh phải quan tâm đến tất cả các phương diện của công ty và nhân viên.
Công ty có rất nhiều nhân viên, Tần Phương Luật thường không quá chú ý đến những nhân sự mới. Nhưng anh lại có ấn tượng đặc biệt với Nguyễn Tồn Vân ngay ngày đầu tiên gặp mặt.
Có lẽ cậu khoác lên mình một thân âu phục trong ngày đầu đến làm ở Bộ Phận Kỹ thuật. Quá trang trọng nhưng lại khiến cho người ta cảm thấy cậu là một người nghiêm túc và thận trọng, là những phẩm chất khiến Tần Phương Luật đánh giá rất cao.
Nói một cách trực quan hơn thì Nguyễn Tồn Vân rất trắng trẻo, đường nét khuôn mặt lại thanh tú. Khuôn mặt của cậu thuộc vào loại khó có thể quên kể cả là mới nhìn qua.
Tần Phương Luật vẫn còn nhớ biên bản cuộc họp do Nguyễn Tồn Vân ghi chép, thật đáng kinh ngạc. Cậu có thể làm rất tốt một việc đơn giản lại bình thường, rất khó để Tần Phương Luật không nhớ kỹ.
Tần Phương Luật có để ý Nguyễn Tồn Vân có tính cách vui vẻ, hòa đồng với các đồng nghiệp. Đã vậy cậu còn thích vận động thể thao và sinh hoạt chung vậy thì tại sao cậu lại nghỉ một mình ở đây?
Anh không định quấy rầy lúc Nguyền Tồn Vân đang nghỉ ngơi nên dự định tìm lúc khác để làm rõ với cậu.
Tần Phương Luật hơi buồn ngủ, nơi này là phòng nghỉ của anh nhưng giờ đây lại có một cục bông nhỏ chiếm lấy.
Trên thực tế còn có một phòng ngủ khác ở sâu bên trong nhưng cánh cửa phòng đó lại dùng khóa vân tay và mỗi khi mở ra sẽ lại kêu bíp một cái.
Quan sát thấy Nguyễn Tồn Vân vẫn đang ngủ rất say sưa, anh dừng lại một giây rồi Tần Phương Luật quyết định rời đi.
Trước khi đi, Tần Phương Luật để ý thấy Nguyễn Tồn Vân giữ điện thoại như có như không ở một góc độ rất nguy hiểm, cảm giác chỉ một giây nữa là rơi xuống đất mất rồi.
Tần Phương Luật nhẹ nhàng lấy điện thoại trong tay cậu đặt lên bàn.
Tần Phương Luật mới đi khỏi cửa được mười bước lại suy nghĩ gì đó rồi vòng trở lại.
Anh gỡ tấm biển nhỏ có ghi “Phòng nghỉ của Giám đốc Công nghệ, không phận sự miễn vào” xuống.
Trợ lý Kiki nhìn thấy Tần Phương Luật lấy cái gối cổ từ dưới gầm bàn có chút khó hiểu: “Hôm nay anh không về phòng nghỉ à?”
Tần Phương Luật nhắm mắt lại: “Hôm nay tôi sẽ ngủ như thế này.”
Mặc dù rất khác thường nhưng sếp đã nói như vậy thì là như vậy, Kiki cũng không hỏi thêm câu nào nữa.
“À chờ một chút.” Tần Phương Luật mở mắt ra nói: “Chiều nay sau khi tan làm, cô thay mấy cái chăn khác trên ghế sô pha trong phòng nghỉ đi.”
Kiki gật đầu: “Được, bây giờ tôi sẽ đi làm luôn.”
Tần Phương Luật gọi cô ấy lại và nhấn mạnh: “Tan làm thì thay cũng được.”
Kiki dừng bước đồng ý: “Được rồi.”
Lúc này Tần Phương Luật mới an tâm tựa vào lưng ghế nhắm mắt ngủ.
Không vì lý do gì khác mà lại do điều hòa trong phòng nghỉ khá lạnh.
Làm cho nhân viên bị cảm thì không ổn…
Nguyễn Tồn Vân bỗng nhiên thức giấc, nửa người vẫn còn rời rạc chưa thật sự tỉnh táo.
Mặt cậu tựa lên ghế sô pha, cổ họng hơi chua chua, vậy ngủ lúc nào nhỉ? Nguyễn Tồn Vân hoàn toàn không có chút ấn tượng nào hết.
Cậu nhớ rõ rằng mình vừa ăn cơm vừa xem chương mới sau đó lại cùng Từ Phi Phi nói chuyện phiếm…
Ơ, nhưng tại sao điện thoại cậu lại ở trên bàn?
Nguyễn Tồn Vân cầm điện thoại lên nhìn giờ, vậy mà đã 1 giờ 41 phút rồi!
Đã quá giờ vào làm ca chiều mười phút!
Mặc dù giờ vào làm ca chiều không quá chính xác, có thể sớm hoặc muộn hơn một chút, nhưng Nguyễn Tồn Vân không thích cảm giác đi làm muộn.
Cậu không còn quan tâm tại sao điện thoại di động của mình không còn ở trong tay nữa mà ở trên mặt bàn, chạy một mạch về khu văn phòng.
Phần lớn mọi người đều đã trở về khu văn phòng, nhìn qua chỉ còn vị trí của Nguyễn Tồn Vân là còn trống. Tiếng gõ bàn phím cùng tiếng thảo luận nhỏ, cả căn phòng tràn ngập không khí làm việc.
Nguyễn Tồn Vân hít thở không thông, vậy mà cậu lại ngủ quên mất!
Chết tiệt, cái phòng nghỉ kia đúng là quá thoải mái mà!
Điều càng làm cho Nguyễn Tồn Vân càng cảm thấy không thở nổi đó chính là người luôn bận bịu với các cuộc họp ở ngoài, sếp Tần Phương Luật bây giờ lại đang ngồi trong văn phòng với khuôn mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm màn hình máy tính.
Khó thở nữa là, nếu Nguyễn Tồn Vân muốn trở về chỗ ngồi của mình thì phải đi qua bàn làm việc của Tần Phương Luật.
Nguyễn Tồn Vân im lặng hít một hơi, nín thở tập trung tinh thần, bình tĩnh sải bước đi về phía bàn làm việc của mình.
“Nguyễn Tồn Vân.”
Là giọng của Tần Phương Luật, giọng nói nghe không ra cảm xúc gì đang trực tiếp gọi tên cậu.
Lông mi Nguyễn Tồn Vân khẽ run lên, đứng nghiêm chỉnh bên cạnh bàn của Tần Phương Luật.
Xong đời rồi, đi làm muộn còn bị bắt tại trận, sẽ bị mắng sao?
Giám đốc Tần cả ngày trăm công nghìn việc chắc sẽ không quan tâm mấy chuyện đi làm muộn của một nhân viên mới nhỏ nhặt thế này đâu nhỉ!
Nguyễn Tồn Vân thật sự không dám nhìn thẳng anh, mắt rủ xuống và lặng lẽ, Tần Phương Luật lên tiếng: “Biên bản cuộc họp lần trước cậu làm không tệ chút nào.”
Nguyễn Tồn Vân sững sờ, ngẩng đầu lên lại đụng phải ánh mắt trầm tĩnh của Tần Phương Luật.
“... Cảm ơn Giám đốc Tần, tôi sẽ tiếp tục cố gắng.” Nguyễn Tồn Vân nói hơi lắp bắp.
Tần Phương Luật để ý thấy trên mặt Nguyễn Tồn Vân có mấy vết hằn hồng hồng chắc hẳn là do tựa vào sô pha ngủ quá lâu rồi.
Vết hằn còn rất mới, hình như là chỉ mới tỉnh giấc thôi. Anh bỗng dưng cảm thấy mấy vết hằn này…
Sao lại dễ thương vậy nhỉ.
Không hề giấu diếm, Nguyễn Tồn Vân thoáng cong khóe miệng.
Nguyễn Tồn Vân bị nụ cười này làm cho lóa mặt, trái tim đập loạn.
Bình thường cậu rất ít khi nhìn thằng Tần Phương Luật mà Tần Phương Luật cũng rất ít khi cười như vậy. Ai mà biết được lúc Giám đốc Tần cười lên lại đẹp trai thế này?
Rất giống với nhân vật nam chính trong truyện thanh xuân vườn trường có chút nghịch ngợm mà tiêu sái vô cùng.
Nguyễn Tồn Vân cũng rất giỏi che giấu và rất ít khi bộc lộ khuyết điểm của mình.
Nhưng cũng có thể vì cậu mới ngủ dậy, đầu óc còn chưa hoạt động nên thiếu suy nghĩ. Lời nói không suy tính bật ra khỏi miệng: “Thật xin lỗi Giám đốc Tần, tôi ngủ trưa quá giờ một chút. Sau này sẽ chú ý đi làm đúng giờ quy định.”
Lời vừa dứt, Nguyễn Tồn Vân lập tức muốn tự nhét bản thân vào một cái lỗ nào đó: ‘A a a, tại sao mình chưa đánh đã khai rồi!’
Ý cười của Tần Phương Luật càng đậm nhưng thoáng cái đã biến mất, rất khó để người khác bắt được khoảnh khắc đó.
Giọng nói của anh nghiêm túc nhưng lại không hề có chút tức giận nào cả: “Lần sau cậu có thể đặt đồng hồ báo thức.”
Nguyễn Tồn Vân nghe xong nói: “Tôi nhớ rồi!” sau đó nhanh chóng chạy về chỗ ngồi của mình.
Sau khi ngồi xuống, trái tim vẫn đập không ngừng, mấy chuyện vừa rồi thật đáng xấu hổ!
Khi nào cậu mới thoát khỏi cái miệng nhanh hơn não này đây!
Nghĩ lại ngày hôm nay, cậu yên tĩnh ăn cơm trưa xong, các đồng nghiệp đều nghĩ rằng cậu chơi cầu lông mệt mỏi cần nghỉ ngơi, sau đó cậu thực sự tìm được một căn phòng rất thoải mái rồi vui vẻ ngủ cả trưa. Bây giờ trạng thái tinh thần rất tốt, tỉnh táo và tràn đầy năng lượng.
Nếu như Nguyễn Tồn Vân không đi làm muộn nữa thì đúng là một ngày hoàn mỹ.
Ngày mai đi ngủ đặt đồng hồ báo thức, như vậy cậu nhất định sẽ có một ngày tuyệt vời!
Buổi tối sau khi trở về nhà, Nguyễn Tồn Vân không nghĩ tới việc ngày hôm nay của cậu còn có thể tuyệt hơn nữa.
Một nhóm chat có tên “Người trang điểm không biết chụp ảnh thì không phải là một coser giỏi” hiện thông báo ở đầu.
Thiếu phu nhân Tường Vi: [Các anh chị em người thân ơi! Tôi và Tề Sướng quay lại Thâm Quyến định cư!]
Tề Sướng: [Vu Hồ..]
Phi quá đẹp trai: [!!!!!]
Nguyễn Tồn Vân cũng vô cùng ngạc nhiên nhướng lông mày.
Bạch Tường Vi và Tề Sướng là một cặp. Từ Phi Phi đã giới thiệu Nguyễn Tồn Vân với họ khi cậu mới bắt đầu cosplay. Bốn người bọn họ chơi rất hợp nhau, sau đó còn thường xuyên cos cùng nhau.
Chỉ là mới năm ngoái, Tường Vi và Tề Sướng ra nước ngoài du học, liên lạc cũng chỉ còn giữ trong nhóm chat nhỏ bốn người này.
Họ chơi game online xuyên quốc gia, nhưng kết nối thường bị ngắt rất khó chịu. Họ gào thét mỗi ngày muốn lại được cùng nhau chơi game.
Hiện tại hai người họ đã trở về Trung Quốc, Từ Phi Phi muốn được nhanh chóng tụ họp.
Phi quá đẹp trai: [Chọn ngày đẹp không bằng đến là chọn, đêm nay đi luôn được không? Chúng ta có thể đến Căn Cứ Bí Mật!]
Thiếu phu nhân Tường Vi: [Nhà chúng tôi sửa xong rồi, có thể đến đây chơi hahaha.]
Tề Sướng: [Hoan nghênh!]
Phi quá đẹp trai: [Oa được được! @Tồn cậu đi được không đó?]
Tồn: [Không vấn đề, lát nữa gặp.]
Nhà của Bạch tường Vi và Tề Sướng được thiết kế rất ngầu với ba màu trắng, xám, đen. Phòng khách rộng rãi, cửa sổ đều được thiết kế theo kiểu mạn tàu, bật đèn trang trí màu neon tạo cảm giác như đang dạo chơi giữa các vì sao.
Từ Phi Phi tham quan một vòng ngôi nhà hạnh phúc của họ, nước bọt ghen tị chảy dài ba nghìn mét.
Hai chiếc máy tính cao cấp, ghế chơi game, tai nghe và đồ trang trí đều đồng bộ tỏa ra những màu sắc rực rỡ vô cùng. Những tủ kính phía sau chứa đầu các mô hình và lego còn có những báu vật đã không xuất bản từ lâu.
Từ Phi Phi muốn bật khóc : “Ai còn dám nói những người không thích ra ngoài là loser, mấy cậu chính là người thắng cuộc mà, có tiền, có nhan sắc, có kỹ thuật, có người yêu! Mẹ kiếp! Các cậu thiếu con trai không? Tôi có thể vào nhà không?”
Nguyễn Tồn Vân gõ một cái vào đầu Từ Phi Phi: “Cậu là con ai? Nhanh như vậy đã muốn tạo phản?”
Từ Phi Phi không dễ dàng quỳ gối nhưng thấy lợi quên hết tình nghĩa, không giữ chút mặt mũi nào: “Ai cho tôi một căn nhà thế này thì người đó là cha tôi!”
Mọi người đồng loạt cười rộ lên, Tường Vi không ngừng đáp: “Được con trai ngoan, con trai ngoan.”
Tề Sướng bất lực nhìn bạn gái anh ấy biến Từ Phi Phi thành một đứa trẻ, cuối cùng đành kéo Từ Phi Phi ra.
Bốn người ngồi thư giãn trên ghế sô pha, mỗi người cầm một chai nước lạnh cứ như vậy mà nói chuyện không mệt mỏi.
Gặp lại bạn bè xa nhau đã lâu thích nói chuyện gì nhất? Trò chuyện về những trải nghiệm của mình và những chuyện thú vị trong quá khứ.
Bạch Tường Vi là một người rất hoạt ngôn, liên tục nói về cuộc sống ở nước ngoài, Tề Sướng thì ngồi ở bên cạnh tiếp lời.
Vừa uống nước vừa nói chuyện, chủ đề chuyển sang hồi tưởng về quá khứ huy hoàng.
Bạch Tường Vi chỉ ngay vào Nguyễn Tồn Vân: “Nói thật tôi rất thích tạo hình vị thần mắt tím lần đầu tiên cậu cos! Rất đúng khí chất nhân vật, chỉ tiếc là khi đó chúng ta không có thợ chụp ảnh chuyên nghiệp, không có bất cứ tấm ảnh nào hẳn hoi. Ôi trời, quá đáng tiếc cho người hâm mộ của Nha Muội rồi! họ mà thấy chắc chắc sẽ lại tranh nhau nhận vợ mất hahaha!”
Từ Phi Phi gãi đầu suy nghĩ một hồi, bất ngờ nhảy dựng lên: “Tôi nhớ rồi! Lần đó sau khi chúng ta đi từ nhà vệ sinh ra, Nguyễn Tồn Vân bị rất nhiều vây quanh chụp ảnh, không biết họ xóa hết chưa? Vân, cậu có nhớ không?” ( truyện trên app t.y.t )
Nguyễn Tồn Vân đương nhiên còn nhớ rất kỹ, chỉ là trong tâm trí cậu còn một đoạn ký ức khác mà không ai có.
Tề Sướng chậm rãi nói: “Ừm, tôi cũng rất ấn tượng lần đó, tôi còn nhớ lúc đó có một đại ca Đầu Tam Giác đứng cạnh Tiểu Vân, tôi nhớ rất kỹ.”
Bạch Tường Vi nhíu mày: “Sao em không nhớ gì hết nhỉ?”
Tề Sướng nói: Anh nhớ rất kỹ vì người đó sở hữu phần vây cá mập mà có luyện tập rất lâu anh cũng không có.”
Tề Sướng chỉ vào phần sườn mình: “Phần cơ bắp ở đây rất khó tập.”
Đỉnh đầu Từ Phi Phi xuất hiện một cái bóng đèn nói: “Hình như tôi còn giữ hai tấm ảnh chụp bóng lưng của đầu tam giác! Để tôi thử tìm xem!”
Từ Phi Phi nhanh chóng tìm thấy hai bức hình bóng lưng của người đàn ông tuy mờ nhưng vẫn có thể nhìn thấy đường cong cơ bắp tuyệt đẹp.
Bạch Tường Vi vừa bất ngờ vừa hối hận: “Mẹ kiếp, tại sao lúc đó tôi không hỏi xin thông tin liên lạc của người ta chứ!”
Tề Sướng cong môi, tỏ vẻ khó chịu.
Trong tiếng cười đùa của Tường Vi và Tề Sướng, Nguyễn Tồn Vân nghĩ ngợi: Lúc đó cậu không những không hỏi tên hay phương thức liên lạc của người đó mà ngay cả một câu “Cảm ơn” cũng không nói.