Từ sau khi thành thân, Tiêu Chẩn thích nhất là ngày mùa hè, cho dù một đêm không đắp chăn cũng không cần lo lắng Đồng Tuệ sẽ bị cảm lạnh.
Bên này không có tấm đệm nhỏ, Tiêu Chẩn từ lâu đã chẳng thích thú gì khi dùng cái thứ kia, tắm rửa xong đặt cây nến lên bậu cửa sổ, rồi ôm cô nương đang trốn trong chăn ra, để nàng ngồi bên mép giường gần phía cửa sổ, hắn đứng ở phía sau nàng, như vậy để rút ngắn lại chênh lệch chiều cao.
Ánh nến mờ nhạt nhu hòa từ cửa sổ chiếu tới, bóng hai vợ chồng hắt lên bờ tường, ngăn tủ chắn ở phía sau rồi, không cần lo lắng bị bất kỳ ai nhìn thấy.
"Dường như lại lớn hơn một chút rồi." Tiêu Chẩn ôm chặt lấy Đồng Tuệ, giọng nói khàn khàn như thể biến thành người khác.
Đồng Tuệ không còn sức lực mà dựa bờ vai của hắn, khép lại bờ mi hơi hơi run rẩy: "Không được nói lung tung."
Mặc hắn làm gì cũng được, đừng nói ra.
Tiêu Chẩn biết nàng hay xấu hổ, có thể làm đến mức này đã do hắn bỏ sức dỗ dành từng chút một, nếu không có sinh tử trên chiến trường uy hiếp, mỗi lần hai vợ chồng gặp lại đều có thể là lần cuối cùng, có lẽ hắn còn phải dỗ hai ba năm nữa mới có thể khiến nàng đồng ý như vậy.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play