Nguyễn Minh Hoàng nghe mẹ mình hỏi liên tục liền im lặng cho đến khi bà nói xong mới thở dài nói: "Mẹ, bọn con không tổ chức hôn lễ, em ấy cũng không thích phiền phức như vậy."
"Sao lại như vậy, con phải cho thằng bé một danh phận chứ, nếu không sau này ai sẽ nể mặt thằng bé đây." Lê Tú hừ lạnh, bà cảm thấy con trai mình đúng là đầu đất nếu như muốn sống cùng đứa nhỏ kia thì phải làm cho thằng bé yên tâm mà ở lại chứ.
"Con biết rồi, sau này khi có tiệc xã giao con sẽ dẫn em ấy theo, mẹ đừng lo." Nguyễn Minh Hoàng nhanh chóng nói, mà thật sự anh cũng định làm như thế dù sao cũng kết hôn vậy thì cứ bình yên mà sống cả đời đi.
Chỉ cần Phan Miêu Vũ an phận thì anh sẽ không bạt đãi cậu.
Lê Tú tuy không hài lòng nhưng cũng không tiếp tục kêu con trai tổ chức hôn lễ nữa, nếu như cả hai đứa nhỏ đều đã quyết định như vậy thì cứ vậy thôi: "Vậy được rồi, con nhớ đối sử tốt với thằng bé một chút.
Sau này tránh xa Phan gia ra."
"Con biết rồi.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT