Sau khi rửa mặt xong, Lục Trà Chi chạy vội về phòng ngủ, lao mình lên chiếc giường lớn, tựa cằm lên một chiếc gối ôm in hình đầu chó Shiba.

Vừa mới bật sáng màn hình điện thoại, cô đã thấy ở thanh thông báo trung tâm màn hình khóa hiển thị một câu trả lời rất đơn giản.

[xyc]: ?

Lục Trà Chi nhìn nửa giây, đại khái đọc hiểu được ý nghĩa đằng sau dấu chấm hỏi này.

... Cậu tìm tôi có việc gì sao?

Quả nhiên là anh chàng lạnh lùng cô thích, ngay cả cách nói chuyện cũng ngầu lòi giống cô.

Những gì có thể trả lời bằng dấu câu thì kiên quyết không đánh chữ, nếu không sẽ tỏ ra mình không đủ lạnh lùng.

Lục Trà Chi dùng vân tay mở khóa màn hình, đập vào mắt chính là giao diện trò chuyện WeChat của cô và anh.

Khoảnh khắc đó, nụ cười của cô cũng cứng đờ trên mặt với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Mọi thứ đều đang diễn ra theo đúng quỹ đạo cô tưởng tượng, ngoại trừ sticker cô gửi cho anh, từ một cái, biến thành hai cái.

Hơn nữa cái sticker gửi nhầm đó, dòng chữ bên dưới còn rất, khó mà mở miệng.

Lục Trà Chi không cười nữa, thay vào đó rất bình tĩnh khởi động lại WeChat.

Và tự nhủ trong lòng, đây chỉ là hậu quả của việc hoa mắt, sau này không thể đọc sách học tập lâu như chiều nay nữa.

Đã xuất hiện ảo giác rồi.

Ừm.

Cô lại mở giao diện trò chuyện với "xyc" lên nhưng mọi thứ đều không khác gì so với 30 giây trước.

... ... ...

Chết.

Mịa.

Rồi.

Cô lại nhìn dấu chấm hỏi anh gửi đến năm phút trước, lập tức cảm thấy ý nghĩa văn hóa của dấu câu thật sự bao la sâu sắc.

Chỉ một dấu chấm hỏi ngắn ngủi, đằng sau đã chứa đựng vô số cảm xúc.

Nghi ngờ và mỉa mai là rõ ràng nhất, chiếm tới tận 80% ý nghĩa.

Nghi ngờ là cô sao mà mơ mộng thế, mỉa mai là cô cũng chỉ có thể mơ mộng thôi.

Lục Trà Chi gạch chéo lên bài đọc hiểu cô làm trước đó, cho 0 điểm.

Ý nghĩa đằng sau dấu chấm hỏi này rõ ràng chính là. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng tყt.

... Cô là đồ biến thái à? Bắt tôi kết bạn WeChat vẫn còn chưa đủ, còn ảo tưởng muốn ngủ với tôi, kiểu con gái tâm cơ như cô cũng xứng sao?

Hu hu anh ơi, em biết bây giờ em chưa xứng, nhưng anh có thể nhìn em thêm chút nữa không, biết đâu nhìn nhiều rồi đến lúc anh yêu em thì em sẽ xứng.

Lục Trà Chi gạt bỏ mấy suy nghĩ, tưởng tượng lung tung đang diễn ra trong đầu.

Nếu là người thầm thương trộm nhớ cô, thông qua một số thủ đoạn bất chính nào đó mà kết bạn WeChat được với cô, rồi ngay từ đầu đã gửi sticker này cho cô, bất kể có phải vô tình hay không, nhưng có thể ước chừng cỏ dại trên mộ anh ta cũng đã mọc cao 3 mét trong danh sách đen của cô rồi.

A a a a vậy tại sao cô lại lưu một sticker xấu hổ tột cùng như vậy trong điện thoại chứ a a a a a!!!

Là niềm vui mù quáng của sự đả kích trí tuệ, hay là bị lậm hình tượng nhân vật nữ tổng tài.

Lục Trà Chi cảm thấy hình tượng của mình trong lòng mỹ nam lạnh lùng đã bị chính cô phá hỏng gần hết rồi, việc anh đến giờ vẫn chưa xóa cô khỏi danh sách bạn bè có lẽ đã là sự dịu dàng cuối cùng anh dành cho cô.

Một trái tim nóng bỏng dần dần nguội lạnh.

Trong khoảnh khắc chớp nhoáng, một ý nghĩ đáng sợ lóe lên trước mắt cô.

... Không phải anh đã chặn và xóa cô rồi chứ?!

Lục Trà Chi lập tức tỉnh táo.

Cô mở hộp thoại, nhập tin nhắn, gửi đi.

Tin nhắn gửi thành công.

Không thấy dấu chấm than màu đỏ thẫm.

Cô mới thở phào nhẹ nhõm.

May quá.

Mỹ nam lạnh lùng của cô vẫn chưa tàn nhẫn đến thế.

Tuyệt.

*

Hứa Hữu Trì nhìn sticker đầy ý vị trêu chọc của Lục Trà Chi trên điện thoại, vừa tức vừa buồn cười.

Anh không có những suy nghĩ kỳ quái và tưởng tượng phong phú như Lục Trà Chi, chỉ cảm thấy vô lý.

Chú mèo Vô Tương vốn đang nằm dài trên chân anh, thoải mái tận hưởng sự vuốt ve yêu thương của chủ nhân thì đột nhiên cảm thấy lực tay đặt trên cổ mình tăng lên rất nhiều, nó bất mãn "meo" một tiếng, đuôi quét qua mu bàn tay Hứa Hữu Trì.

Hứa Hữu Trì vốn không mấy hứng thú với việc vuốt ve mèo. Anh buông bàn tay đang bóp cổ mèo Vô Tương ra, dùng một tay vỗ vỗ thân hình mập ú của nó, ý bảo nó tự nhảy xuống ghế sô pha đi chơi với chó Phú Quý đi.

Mèo Vô Tương như bị dính keo vậy, cứ bám chặt lấy chân anh, đẩy thế nào cũng không ra.

Hứa Hữu Trì dựa lưng vào ghế sô pha, cúi mắt nhìn nó.

Mèo Vô Tương hoàn toàn không nhận ra sự lạnh nhạt và chán ghét từ chủ nhân, nó nheo mắt lăn một vòng, lộ ra chiếc bụng mềm mại, không yên phận ngửa đầu vung vẩy móng vuốt trên không trung.

Tóm lại là không đi.

Hứa Hữu Trì lười để ý tới con mèo béo này nữa.

Âm báo tin nhắn lại vang lên.

Hứa Hữu Trì với lấy điện thoại đặt trên ghế sô pha, thấy Lục Trà Chi gửi đến một chuỗi dài dấu chấm than.

[Chạy trốn hoàng hôn]: Anh đẹp trai!!!!!!!!!

Hứa Hữu Trì: "..."

[xyc]: ?

Lục Trà Chi nhận được tin nhắn trả lời từ anh chàng đẹp trai, mặc dù chỉ là một dấu hỏi chấm, lạnh lùng và xa cách như chính con người anh, cô cũng cảm động đến mức muốn khóc.

Không, công chúa tuyệt đối không dễ dàng rơi lệ.

[Chạy trốn hoàng hôn]: QwQ

[Chạy trốn hoàng hôn]: Nếu em nói, em vừa vô tình bấm nhầm.

[Chạy trốn hoàng hôn]: Anh có tin không?

[xyc]: Ừ.

[Chạy trốn hoàng hôn]: Anh không cần an ủi em đâu.

[Chạy trốn hoàng hôn]: Nói ra ngay cả bản thân em cũng không muốn tin :(

... Thực ra cũng không phải đang an ủi em.

[xyc]: Ừ.

Lục Trà Chi nghiêm túc phân tích câu trả lời của anh, mặc dù chỉ đáp lại một chữ "Ừ", hơi lạnh nhạt và qua loa, nhưng cô vẫn cảm nhận được thái độ của anh đối với cô không tệ lắm.

Ít nhất so với việc chỉ trả lời một dấu chấm hỏi, thái độ của anh đã bắt đầu chuyển biến theo hướng thân thiện hơn.

Biết đâu trò chuyện thêm nửa tiếng nữa, họ có thể cởi mở tâm sự về cuộc đời.

Lục Trà Chi nghĩ vậy, đầu óc nghĩ gì thì gõ nấy vào điện thoại, giọng điệu trò chuyện cũng vô thức trở nên nhẹ nhàng hơn.

[Chạy trốn hoàng hôn]: Sao hôm nay anh mới kết bạn Wechat với em vậy, giờ anh mới thấy con thỏ đó à?

[xyc]: Không.

[Chạy trốn hoàng hôn]: Ồ, đã qua một tuần rồi, em còn tưởng anh sẽ không kết bạn với em nữa chứ :(

[Chạy trốn hoàng hôn]: Con thỏ đó thực sự là em vô tình làm rơi đấy!!! Không phải em cố ý nhét vào đâu anh tin em đi!!!

...

Cũng không cần tự bóc mẽ một cách trắng trợn như vậy, "lạy ông tôi ở bụi này" cũng đừng quá rõ ràng như thế.

[xyc]: Biết rồi.

Lục Trà Chi thực ra rõ ràng hơn ai hết, hành động ép buộc anh kết bạn Wechat của mình ngốc đến mức bất cứ người bình thường nào cũng nhìn thấu mưu kế của cô, nhưng trước khi bị hành hình, dù thế nào cũng phải giãy giụa vùng vẫy một phen.

Điều ngoài dự đoán là Hứa Hữu Trì lại không so đo với cô.

Quả nhiên là mỹ nam lạnh lùng mà cô thích.

Hoàn toàn khác với những bạch liên hoa nam chỉ cần có cô gái nào đến xin thông tin liên lạc là bắt đầu làm bộ làm tịch kiêu ngạo, nhìn cũng không đẹp trai lắm, thế mà lại tự cảm thấy bản thân cực kỳ tuyệt vời.

Trong lòng cô, mức độ thiện cảm với anh không ngừng tăng vọt lên.

[Chạy trốn hoàng hôn]: Em nên gọi anh thế nào đây?

[Chạy trốn hoàng hôn]: Mặc dù anh đẹp trai thật đấy, nhưng em không thể cứ gọi anh là anh đẹp trai mãi được.

[Chạy trốn hoàng hôn]: Thực ra em có thể chấp nhận cách gọi này, nhưng em nghĩ anh sẽ không chấp nhận nổi.

[xyc]: Hứa Hữu Trì.

Hứa, Hữu, Trì.

Lục Trà Chi thầm nhẩm cái tên này trong lòng.

[Chạy trốn hoàng hôn]: Em tên Lục Trà Chi.

[Chạy trốn hoàng hôn]: Mang ý nghĩa là hoa trà và hoa nhài.

[xyc]: Ừ.

[Chạy trốn hoàng hôn]: Em có thể hỏi thêm sinh nhật của anh được không?

Để tránh đối phương hiểu lầm ý đồ của mình, mặc dù trước đó sticker kia đã rất bất chính rồi, Lục Trà Chi vẫn quyết định giải thích một chút.

Hình tượng là thứ có thể cứu vãn được bao nhiêu thì cứu.

[Chạy trốn hoàng hôn]: Em chỉ là thuận miệng nên hỏi thôi! Em muốn biết giữa chúng ta ai là người lớn hơn...

[Chạy trốn hoàng hôn]: Anh không nói cũng không sao.

Hứa Hữu Trì nói một chuỗi số, là ngày 9 tháng 7 của một năm nào đó.

[Chạy trốn hoàng hôn]: Vậy anh lớn hơn em một chút.

[Chạy trốn hoàng hôn]: Em cùng năm với anh, nhưng sinh vào ngày lễ Thất tịch, tháng 8.

[xyc]: Ừ.

Lục Trà Chi cảm thấy mối quan hệ của mình với mỹ nam lạnh lùng hôm nay đã tiến một bước rất xa rồi.

Con người nên biết đủ mà vui, nên cũng đến lúc kết thúc cuộc trò chuyện này rồi.

Chủ yếu là nhận ra anh lần nào cũng trả lời rất ngắn gọn, rất có thể là do không muốn nói chuyện với cô lắm.

So sad.

Lục Trà Chi không muốn làm phiền anh nữa, không thể để mức độ thiện cảm với cô ở trong lòng anh giảm sút thêm được.

Dù sao cô cũng đang dùng chiến lược nấu ếch bằng nước ấm, điểm quan trọng nhất là biết dừng đúng lúc, để con mồi không biết không hay mà sa lưới.

[Chạy trốn hoàng hôn]: Vậy chúc anh ngủ ngon nhé.

[xyc]: Ngủ ngon.

Ngủ ngon.

WAN AN.

Bỏ chín lên mười thì anh đang nói với mình "anh yêu em yêu em" rồi.

*Ngủ ngon trong Tiếng Trung có phiên âm là "WAN AN", trùng với viết tắt của cụm từ "Wo ai ni ai ni" (Anh yêu em yêu em), vậy nên cư dân mạng Trung truyền nhau ý nghĩa này.

[Chạy trốn hoàng hôn]: Ngủ ngon nha.

Lục Trà Chi bổ sung thêm một câu.

[Chạy trốn hoàng hôn]: Anh Trì :D

Hứa Hữu Trì không trả lời cô nữa.

Lục Trà Chi nằm trong chăn, tắt đèn trần, chỉ để lại chuỗi đèn ngủ hình ngôi sao dán trên tường đang phát sáng.

Cô thò hai cánh tay mảnh mai ra khỏi chăn, với lấy điện thoại trên tủ đầu giường, mở ra.

Mở đến giao diện trò chuyện giữa Hứa Hữu Trì và cô.

Cô suy nghĩ một chút, đổi tên liên lạc của anh thành [Trì].

Đổi xong, cô đặt điện thoại xuống, tắt đèn, hân hoan chìm vào mộng đẹp.

*

Hứa Hữu Trì nhìn chằm chằm vào dòng "Anh Trì" cô gửi tới, vô thức cười khẽ.

Đợi anh tắm xong rồi đi từ phòng tắm ra, Khương Vệ Quân đã nhắn cho anh hơn chục tin.

[Khương Vệ Quân]: Năm anh em đoàn xe đen triệu tập.

[Khương Vệ Quân]: Hứa thiếu gia!!!

[Khương Vệ Quân]: Anh Trì!!!

[Khương Vệ Quân]: Anh Trì???

[Khương Vệ Quân]: Alo! Anh! Trì! 

[Khương Vệ Quân]: Alo! Trì! Bảo! Bối!

[Xu]: ?

[Khương Vệ Quân]: Được rồi được rồi, cuối cùng cậu cũng tới.

[Khương Vệ Quân]: Không nói nhiều, 5 người lập đội.

[Khương Vệ Quân]: Đợi tôi kéo cậu vào nhóm thảo luận.

Hứa Hữu Trì mở máy tính, đăng nhập tài khoản QQ và Liên Minh Huyền Thoại. Vừa lên game, anh đã nhận được lời mời ghép đội từ Khương Vệ Quân, thuận tay nhấn đồng ý.

Game vào giao diện chọn tướng.

Khương Vệ Quân đã tạo sẵn một nhóm thảo luận, vừa vào voice chat, Hứa Hữu Trì đã nghe thấy một giọng nữ ngọt lịm kéo dài: "Ưm, anh ơi trận này em nên chơi tướng gì đây?"

...?

Hứa Hữu Trì nhắn tin riêng cho Khương Vệ Quân một dấu chấm hỏi.

[Khương Vệ Quân]: Mấy hôm trước quen em gái này ở quán net, em ấy mới chơi LOL nên tiện tay kéo em ý một chút.

[Khương Vệ Quân]: Sao nào, giọng loli kiểu này, thích chưa thích chưa thích chưa.

[Hứa Hữu Trì]: .

[Khương Vệ Quân]: Sao nào, cậu cứ nói đi, có ngọt ngào, có mềm mại, có cảm giác như hoa nở rộ, tâm hồn như đón gió xuân không?

[Hứa Hữu Trì]: .

[Khương Vệ Quân]: ...

[Khương Vệ Quân]: Thôi được rồi, đừng chấm nữa, tôi hiểu rồi.

Game bắt đầu.

Ván này Hứa Hữu Trì chọn Camille đi rừng, Dịch Trác dùng Syndra đi đường giữa, Riven đường trên cũng là một bạn cùng lớp, tên La Nguyên Thành.

Khương Vệ Quân và cô em gái ngọt ngào kia tạo thành CP xạ thủ và support.

Trong voice chat Dịch Trác và La Nguyên Thành rất ít nói, thỉnh thoảng thông báo địa điểm tập hợp combat.

Hứa Hữu Trì đã tháo tai nghe để trên bàn từ lâu, trong lòng chỉ có một ý nghĩ là kết thúc game nhanh nhất có thể.

Camille gank cả 3 đường trên giữa dưới vào giai đoạn đầu và giữa game, liên tục giết chóc phá trụ, khiến đối phương hoàn toàn không dám ra khỏi trụ.

Dịch Trác cũng giật mình: "Hôm nay sao cậu chơi hung bạo vậy, cho đối phương một con đường sống không được sao?"

La Nguyên Thành phụ họa: "... Anh Trì ngầu quá."

Hứa Hữu Trì từ đầu đến giờ đều không nói gì.

Tất nhiên cũng không trả lời câu hỏi của Dịch Trác.

Phía dưới, Khương Vệ Quân có thể nói là tận tâm tận lực phối hợp với cô em gái, tỉ mỉ dạy cô ta dùng chiêu, đánh lính, di chuyển.

Sau đó bị đánh chết, cả hai cùng đợi hồi sinh về trụ nhà.

Dịch Trác bất đắc dĩ ngồi nhìn, Khương Vệ Quân gà như vậy, rốt cuộc lấy đâu ra tự tin dám dạy chơi game cho em gái vậy! Không sợ em gái chê cho cậu ta mất hết mặt mũi à!

Đến giai đoạn sau ván game, lượng vàng của đối phương đã tăng lên, một pha giao tranh đẩy trụ tới sát nhà chính của đội mình.

Cuối cùng trận đấu kết thúc với thành tích 30/1 của Camille phe ta.

*30/1: Tỉ lệ giết 30, bị giết 1

Phe ta lội ngược dòng giành chiến thắng.

Hứa Hữu Trì thoát khỏi voice chat và đội.

[Khương Vệ Quân]: Không chơi nữa à?

[Hứa Hữu Trì]: Ừ.

[Hứa Hữu Trì]: Đi ngủ đây.

Hứa Hữu Trì tắt máy tính, nằm lên giường, Dịch Trác cũng nhắn tin cho anh.

[Dịch Trác]: 555555, cậu có thể cảm nhận nỗi kinh hoàng của bọn tớ hai ván trước không.

[Dịch Trác]: Chưa kể chất giọng loli chảy nước của em gái kia nghe thật là không chịu nổi, Khương Vệ Quân còn gà một cách không thể tin nổi. Đã gà nhưng còn đam mê chơi, gà còn dám ra oai kéo gái! Dẫn theo em ấy cùng bị giết tơi tả, nếu tớ là em gái kia thì đã đá chết cậu ta từ lâu rồi, kiếm anh trai khác chơi cùng.

[Dịch Trác]: Thật sự quá đáng, cậu ta đánh không lại còn kéo cậu vào! Lát nữa tớ sẽ đi mắng chết cậu ta!!!

[Hứa Hữu Trì]: Cậu không chơi nữa à?

[Dịch Trác]: Con gà Khương Vệ Quân chắc cũng còn khả năng nhận thức, dẫn em gái đi chơi Minecraft rồi [icon mỉm cười]

[Dịch Trác]: Cậu còn chơi không, đi đánh đôi không?

[Hứa Hữu Trì]: Tớ ngủ đây.

[Hứa Hữu Trì]: Cậu tự chơi đi.

[Dịch Trác]: Ừm T^T

[Dịch Trác]: Chúc ngủ ngon con trai của ta.

Hứa Hữu Trì tắt đèn, vừa định đặt điện thoại xuống thì thông báo lời mời kết bạn nhảy ra.

Đến từ nhóm thảo luận năm người mà Khương Vệ Quân lập ra lúc trước, cô gái có avatar loli màu hồng gửi lời mời kết bạn cho anh, trong phần ghi chú có một dòng chữ: "Anh giỏi quá! Sau này cùng chơi game nha ^_^".

Hứa Hữu Trì vuốt trái xóa lời mời kết bạn này, tiện thể rời khỏi nhóm thảo luận năm người.

Trong căn phòng ngủ tối tăm, ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại rọi lên gương mặt tĩnh lặng của anh.

Anh mở WeChat, bấm vào khung chat với Lục Trà Chi.

Nhìn thấy câu chúc ngủ ngon cô gửi đến.

Anh tắt điện thoại.

Trong lòng khẽ nói.

Ngủ ngon.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play