“Mày không biết ấy à? Lúc ấy tao hỏi mày đã hiểu hay chưa, mày khẳng định mãi với tao là mày đã hiểu, mày là loại không có óc à, nếu nghe không hiểu cứ việc nói thẳng, còn giả bộ có năng lực trước mặt tao nỗi gì, kết quả mày làm được gì hả? Hả?  mày nói mày có thể làm gì? Cái đồ làm gì cũng không được, ăn gì cũng không đủ, mày cũng chỉ có thể làm thằng vịt, thế mà còn dám phá chuyện của tao. Con mẹ nó tao chiều mày quá đúng không? Mày đi ra ngoài hỏi thăm chút xem bà đây là ai, mày còn dám phá đám, thật là chán sống rồi!”
Cô ta bang một bạt tai lại ném lên mặt Tô Kim Lai, ngay sau đó véo cánh tay hắn: “Mày là loại não heo, tao thấy mày còn ngu hơn cả Trư Bát Giới nữa, loại mày đáng chết, lấy tiền không làm việc đúng không? Mày nghĩ tiền của tao dễ lấy đúng không?”
Tô Kim Lai đau đến nhe răng nhếch miệng, nước mắt bão táp: “Cháu cháu, cháu không phải cố ý, cháu trả cho dì, cháu vốn dĩ định đem tiền trả cho dì mà.”
“Mày còn nói dối? Mày nghĩ vừa rồi tao không nghe thấy hả? Mày còn tưởng lấy không tiền của tao!”
động tác véo người của cô ta càng rõ ràng, Tô Kim Lai: “Á! Ông trời ơi! Hu hu, đau quá, dì nhỏ cháu sai rồi, cháu thật sự sai rồi, cháu cũng không dám nữa.”
Lúc này Tô Kim Lai cuối cùng cũng nhớ ra cần nhanh chóng xin tha, nếu không xin tha, chắc là chết mất. Con mụ này đánh người cũng đau quá. Hắn khóc tủi thân cực kỳ, nói: “Dì nhỏ cháu rất xin lỗi, dì tha cho cháu, cháu trả lại tiền cho dì! Về sau cháu cũng nhất định biểu hiện thật tốt, nhất định không để dì thất vọng, dì yên tâm, cháu thề nhất định biểu hiện thật tốt.”
Hắn lúc này đều quá đau mà nói năng lộn xộn.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play