Trang Chí Hi bình tĩnh: “Sẽ không.”
Minh Mỹ nhướng mày: “Em thấy hắn không giống kiểu người có thể nhịn nổi cục tức này đâu.”
Trang Chí Hi: “Không hẳn là như vậy, chúng ta đánh nhau với hắn cố nhiên là hắn sẽ ghi hận trong lòng. Nhưng hắn tuyệt đối không hận chúng ta nhất.”
Minh Mỹ nghiêng nghiêng đầu.
Trang Chí Hi cười: “Hắn là loại người nhìn là biết âm trầm, lòng dạ hẹp hòi, không cần tiếp xúc anh cuungx có thể cảm giác được hắn là kiểu người có thù tất báo. Nhưng mà, dù hắn muốn trả thù cũng không tới phiên chúng ta. Em nghĩ xem, hắn đã biết em với Quan Quế Linh là cùng một đơn vị, hắn sẽ liên tưởng như thế nào? Em biết đánh nhau như vậy? Quan Quế Linh không biết sao? Nhà bọn chúng dẫn hắn tới bên này gây chuyện? Anh không tin hắn tới bên này không có sự xúi bẩy cua Trịnh Vũ Phong và Quan Quế Linh. Phạm Đức Bưu ngay bây giờ có thể chưa nghĩ rõ ràng lắm, tạm giam tầm mười ngày nửa tháng, hắn cũng có thể nghĩ kỹ. So với chúng ta trực tiếp nháo mâu thuẫn với hắn, anh tin tưởng hắn nhất định càng hận đứa nào dám thiết kế lừa hắn.”
“Anh cảm thấy là vợ chồng Quan Quế Linh cố ý lừa hắn tới?”
Trang Chí Hi: “Khẳng định là như thế, em ở Bến xe khách cũng không biết cầm bao nhiêu giấy khen rồi, không cần nghĩ cũng biết, em sẽ không coi như không nhìn thấy. Sẽ không để bọn nó cứ thế mang người ta đi, thế thì tất nhiên sẽ có mâu thuẫn à!”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT