Ngân Lai cũng không giải thích, chẳng qua là người xa lạ bèo nước gặp nhau, chẳng cần giải thích quá mức kỹ càng tỉ mỉ, không đáng tí nào. Nó tỏ vẻ không sao cả cười cười, thằng cha đầu trọc đang trong chiếu bạc đột nhiên quay đầu lại, nói: “Cậu muốn chơi tôi cho cậu vay tiền, cậu viết giấy nợ là được, không thì dùng đồ vật gán nợ.”
trong lòng Ngân Lai lập tức cảnh giác lên, nó không phải người thông minh gì, nhưng theo đường đi cũng đã được “Giáo dục” không ít. Bởi vì Trịnh Tuệ Phương một mình ra bên ngoài, cho nên Triệu Quế Hoa sợ cô bé là một cô gái quá trẻ dễ bị lừa, cho nên giảng thuật cho cô bé không ít biện phán lừa người.
Bà Triệu nói một ít, bà già Chu cũng có chuyện xưa, Bà Vương cũng có chuyện xưa.
Sự từng trải của các bà thím nó luôn rất phong phú, như là tụ tập bố trí đánh bạc lừa tiền, nó đã nghe qua.
Đây là…… cái àny hình như là bà già Chu kể, cái chiêu này ở xã hội cũ duy trì đến hiện tại luôn đó.
Thật ra vừa rồi Ngân Lai còn chưa có nghĩ nhiều như vậy, nhưng hiện tại nhìn tình hình này, liền có chút cảnh giác, đây rất giống tụ tập đánh bạc thiết kế bố cục để lừa tiền. Nó nhấp môi, nói: “TGooi không vay tiền, cũng không chơi cái này.”
Trong lòng phát hiện đây không phải là hình thức chơi bời mua bán tử tế gì, nó lập tức từ trong đám người lùi ra ngoài, ngay sau đó đi về hướng thùng xe của mình.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play