Vương Cúc: “Cái gì!”
Cô ta không nghĩ tới Trịnh Vũ Phong thế mà định bỏ trốn.
Cô ta kinh ngạc: “ Nhưng mà, nhưng mà chúng ta đi mà không có tiền à……”
Trịnh Vũ Phong: “Cái này không khó, anh sẽ bán phòng ở đi, chứng nhận bất động sản là tên anh, rất dễ dàng. Sau đó lại nghĩ cách lừa Quan Quế Linh đem công tác bán đi. Con đàn bà đó ngu lắm, lừa nó không khó.”
Vương Cúc: “Nhưng mà rời xa quê hương dù là có chút tiền, ngày rộng tháng dài cũng không bằng có một công việc chính thức ổn thỏa……”
Trịnh Vũ Phong: “Trước khi đi, anh sẽ nghĩ cách làm Quan Quế Linh lừa Phạm Đức Bưu một số tiền. Nếu có mấy ngàn đồng, chúng ta lo gì không đi được? Đi đến chỗ nào đều có thể ăn sung mặc sướng.” Năm đó lừa một nhà Phạm Kiến Quốc được 3000 đồng, cái nhà này sung sướng được lâu đấy.
Hắn nắm lấy tay Vương Cúc, nói: “Em đi theo anh đi thôi, chúng ta lén lút lâu như vậy, rời đi, chúng ta là có thể sống thật tốt.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play