Bà Vương: “tất nhiên, ông Lý nhà bà chính là làm đầu bếp cả đời, sao có thể kém được?”
Bà ấy mang theo vài phần kiêu ngạo, nói: “Nhưng mà hương vị đồ ăn trên tàu cũng được, bọn họ là làm nhiều, có kinh nghiệm.”
Triệu Quế Hoa gật đầu: “Chả thế, tôi nghe nói ở mấy năm mà hạn lượng cung ứng tem phiếu ấy, người có điều kiện tốt và cũng có chút bối cảnh ở bến tàu hỏa, liền mua vé lên tàu, nắm chắc thời gian liền ngồi vài trạm thế thôi, chỉ vì có thể mua cơm hộp trên tàu đó. cơm hộp trên tàu hỏa chính là không cần tem phiếu. Nhưng mà cái này cần có tiền lại phải nhàn, chứ cái gì cũng không có thì đừng hòng, lại còn phải có năng lực, có thể xin giấy giới thiệu ở Tổ Dân Phố, nếu không căn bản đừng hòng mua vé tàu.”
Hiện tại thì đã mặc kệ.
Rốt cuộc người đi Quảng Châu Thâm Quyến nhập hàng, sau đó trở về bày quán bán hàng  cũng không ít.
Bây giờ mà mỗi người đều phải xin giấy giới thiệu, thế thì nhiều việc quá xử lý không nổi. Đương nhiên cũng không phải mỗi lý do là quá nhiều việc xử lý không nổi, mà là rất nhiều địa phương đã không cần nữa. Nơi khác vào thủ đô thì cần có kiểm tra, các tổ dân phố, còn có khách sạn cũng đòi xem giấy giới thiệu.
Nếu gặp phải loại manh lưu cũng sẽ bị túm.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play