- Được.
Sở Nguyệt Ninh nhìn vào ánh mắt thấp thỏm và thành khẩn của Đào Hải Thuyền, mặt mày dần dần thả lỏng, cô không từ chối tấm lòng của ông ta, nhận lấy tấm thẻ ngân hàng.
Đào Hải Thuyền thấy đại sư chịu nhận rồi, vui vẻ cười tươi như hoa. Ông ta khác với những người keo kiệt khác, đại sư đồng ý nhận tiền tức là coi trọng ông ta rồi. Bởi lẽ, với thực lực của đại sư còn thiếu tiền để tiêu sao? Không biết có biết bao nhiêu người sốt sắng muốn mang tiền tới đấy, quan trọng nhất là làm ăn buôn bán nào có chuyện cứ thuận buồm xuôi gió mãi? Sau này nếu ông ta có chuyện gì mà tới cầu xin đại sư, thì đại sư chắc chắn sẽ sẵn lòng giang tay giúp đỡ.
Đào Hải Thuyền bình tĩnh lại, gương mặt trơn láng lại xuất hiện nụ cười rồi chắp tay nói:
- Đại sư, vậy tôi về trước nhé.
- Hẹn gặp lại. - Sở Nguyệt Ninh khẽ mỉm cười, cho đến khi Đào Hải Thuyền ra khỏi Phố Miếu mới dời tầm mắt.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT