Một nam sinh bên cạnh chen lấn khiến mấy cô gái xung quanh cậu loạng choạng chút nữa đã đụng trúng Văn Dục Nguyệt. Cô gái suýt bị ngã nhíu mày: “Này, Đinh Trang, cậu chen lấn cái gì thế?”

 

Đinh Trang không để ý đến nữ sinh đó, cười hì hì hỏi Văn Dục Nguyệt: “Văn Dục Nguyệt, nghe nói Tần Duệ Tiêu đang tranh giành hạng mục lớn của chính phủ. Thế nào? Mọi việc thuận lợi không?”

 

Chủ đề này thành công chuyển sự chú ý của mọi người, ngay cả người bị đụng suýt ngã cũng quên trách móc Đinh Trang, quay đầu tò mò nhìn Văn Dục Nguyệt.

 

Sinh viên năm hai khoảng hai mươi tuổi chưa từng thực tập dài hạn phần lớn chỉ làm việc bán thời gian, thậm chí chưa từng tiếp xúc với kinh doanh, đây là lần đầu tiên họ nghe nói đến cạnh tranh kinh doanh ngoài đời thực. Mọi người đều hưng phấn vểnh tai lên sợ lại bỏ lỡ câu chuyện.

 

Văn Dục Nguyệt: “Ừm... Tôi cũng không rõ lắm. Tần Duệ Tiêu chưa bao giờ nói chuyện công việc với tôi.” Tần Duệ Tiêu dặn dò cậu đừng nói chuyện dự án ra ngoài. Văn Dục Nguyệt tự tin nghĩ mặc dù Tần Duệ Tiêu có nói với cậu rằng anh sẽ giành được hạng mục để kiếm tiền mua sữa, nhưng kiếm tiền mua sữa rõ ràng là việc xây dựng gia đình, sao có thể coi là công việc được chứ. ╮(╯▽╰)╭

 

Nếu như Tần Duệ Tiêu ở đây sẽ phát hiện ra ánh mắt Văn Dục Nguyệt sáng ngời giống như một con cáo nhỏ giảo hoạt đầy một bụng xấu xa. Nhưng người ở đây không phải ông trùm kinh doanh như đầu sỏ Tần Duệ Tiêu mà chỉ là một nhóm sinh viên chưa có kinh nghiệm, đương nhiên không thể nhìn thấy những tính toán nho nhỏ trong lòng Văn Dục Nguyệt. Nghe cậu nói như vậy, mọi người đều thở dài và dùng trí tưởng tượng của mình tự hoàn thành câu chuyện.

 

“Cũng đúng, dù sao hạng mục này lớn như vậy, nhất định là bí mật thương nghiệp, không chừng chỉ có một số người đáng tin cậy của Tần tổng mới biết tiến độ. Tôi đã nghe được những tin đồn balabala.”

 

Lần này đến lượt Văn Dục Nguyệt vểnh tai lên nghe một cách thích thú.

 

“Này này, các cậu đang nói về hạng mục gì vậy? Tại sao tôi chưa từng nghe nói đến?” Cũng có người hoàn toàn không hiểu gì cả.

 

Một bạn nữ cùng lớp đẩy kính lên giải thích: “Tôi nghe gia đình nói chính phủ muốn phát triển quy hoạch và bố trí tổng thể phía nam thành phố. Tuy nhiên nhà tôi ở xa công ty đấu thầu nên những tin tức mà tôi nghe được có lẽ không chính xác lắm.” Cô gái này là lớp trưởng, trong nhà cũng khá giả nên tin tức nhận được cũng tốt hơn các bạn khác. ( truyện đăng trên app TᎽT )

 

Văn Dục Nguyệt không khỏi thở dài: Haiz… đến trường mới biết nhiều chuyện bát quái như thế. Tần Duệ Tiêu không có thời gian để nói chuyện công việc với cậu, vậy mà cậu và Hạ Lạc Chương cùng nhau ăn uống vui chơi mà chỉ tâm sự về chuyện nhà cửa trong giới nhà giàu, nói ra thật xấu hổ khi tin tức liên quan mật thiết đến hạng mục này cậu mới biết được từ trong miệng bạn học.

 

Trong lúc Văn Dục Nguyệt cùng bạn học đang hòa hợp trao đổi tin tức thì nam sinh chen tới hừ lạnh một tiếng: “Hừ, tôi đoán cậu cái gì cũng không biết. Cũng đúng, Tần Duệ Tiêu làm sao có thể nói chuyện quan trọng như vậy cho cậu biết chứ.” Không khí náo nhiệt nhất thời lắng xuống, mọi người vô thức nhìn về phía Văn Dục Nguyệt.

 

Văn Dục Nguyệt mới ý thức được cậu ta đang mỉa mai cậu thì lớp trưởng đã đứng ra trước: “Đinh Trang, chuyện này liên quan gì đến cậu.”

 

Lớp trưởng vừa nói xong thì mọi người lập tức phụ hoạ theo: “Đúng rồi” “Cậu có biết nói chuyện không vậy?” “Sao trước đây tôi không phát hiện ra cậu đáng ghét như vậy nhỉ?”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play